Chương 81: Áo choàng đẹp đấy.
Thánh Đô là thành phố náo nhiệt nhất lục địa Alrat, đồng thời cũng là nơi đặt trụ sở của Kim Quang Giáo.
Ngày hôm nay, bầu trời phía trên những tòa tháp cao vút như bị nhuộm đẫm bởi màn mưa trắng bạc. Tiết trời ảm đạm, khiến cả thành phố như đang chìm trong u sầu, khóc than.
Từ phương xa, một bóng người bay xuyên qua màn mưa nặng hạt. Nhìn dáng vẻ người này bay lượn lúc lên lúc xuống, xiên vẹo không theo một đường thẳng, người ta sẽ lầm tưởng đây chỉ là một pháp sư tập sự, đến việc phi hành cũng chưa vững vàng. Hoặc giả, đây là một kẻ đã gần đất xa trời, chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Trong trường hợp của Orphelios Aethenor, có lẽ là vế sau.
Kể từ khi dùng chính sinh mạng mình làm cái giá để cứu vớt vạn dân đang lâm vào cảnh đói khổ, mạng sống của vị cựu giáo hoàng này đã như ngọn nến tàn trước gió. Bước lên con đường lát đá của Thánh Đô lần cuối cùng, lão pháp sư già vẫn tâm niệm mang bản khế ước về lại trụ sở giáo hội.
Đúng lúc này, lão cảm nhận được sinh mệnh cùng thể lực của mình đã không còn khả năng khôi phục nhanh như trước. Điều này giống như giọt nước tràn ly, khiến Orphelios Aethenor hoàn toàn quỵ ngã. Ánh mắt lão nhìn về phía trước, miệng thều thào không dứt:
— Ngài tới rồi sao, lãnh chúa của lãnh địa Ngọc Lục Bảo?
Từ cơ thể lão pháp sư già, vô số hạt sáng ma lực màu xanh lục tràn đầy sức sống bắt đầu giải phóng. Đây chính là năng lượng của loại ma pháp đã duy trì hơi tàn cho lão trong vài ngày qua. Những hạt sáng ấy nhanh chóng tụ hội, hóa thành hình bóng một thiếu niên gầy gò với làn da trắng nhợt nhạt.
— Chậc, chỉ cần một chút ma lực mang khí tức của mình, ngài cũng có thể tạo ra một phân thân chân thực như người bằng xương bằng thịt. Có thể nói, ngài chính là đỉnh cao của ma pháp tại lục địa Alrat này rồi.
Nghe những lời nịnh nọt từ một vị
"tiền bối đức cao vọng trọng"
, sắc mặt Nguyễn An Bình không hề thay đổi, lạnh lùng đáp:
— Đừng nói nhảm nữa, ta ở đây không phải để nghe những lời đó. Ta chỉ muốn biết, một người như lão tại sao lại sử dụng thủ đoạn hèn hạ ấy để khống chế ta?
Nhìn gương mặt non nớt còn lộ rõ vẻ mê mang, vị cựu giáo hoàng chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra thiếu niên trước mặt là một kẻ đang lạc lối. Tuy nhiên, lão thừa hiểu Nguyễn An Bình nắm giữ sức mạnh quá mức to lớn, đồng thời có tư tưởng và thế giới quan riêng biệt. Lão không ngu ngốc đến mức cho rằng vài lời trăn trối cuối đời có thể thuyết phục y gia nhập Kim Quang Giáo.
Mục đích hiện tại của lão vô cùng rõ ràng: Chuyển hướng thiếu niên, khiến y không nảy sinh thù hằn với Kim Quang Giáo và nhân loại trong tương lai.
— Ha ha, tại sao ta lại cố khống chế ngài sao? Điều này đơn giản thôi, lãnh chúa Ngọc Lục Bảo. Ngài quá trẻ để làm chủ sức mạnh ấy. Sự tồn tại của ngài giống như một quả bom không biết lúc nào sẽ nổ, đe dọa đến cuộc chiến chống lại Ma Vương và cả lục địa này. Vì ngài quá mạnh, ta không còn cách nào khác ngoài việc phải chế ước ngài lại.
Nghe lão già Orphelios Aethenor nói vậy, Nguyễn An Bình như muốn xù lông:
— Cái quái gì chứ! Ta hiện tại rõ ràng là hình người, đâu phải con hồ ly chín đuôi nào mà lão lại nói như thế? May mà ta đủ mạnh, nếu không chắc giờ này đã bị mấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền