Chương 79 : Trúng Đích
Thần sắc Tiêu Phàm trở nên nghiêm túc. Đám Khổng Húc nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, đợi Tiêu Phàm giải thích rõ ràng. Tiêu Phàm trầm giọng nói:
“Thật ra ta có một năng lực đặc biệt, khi ta gặp nguy hiểm thì có thể biến thành siêu saiyan, bí mật này ta chỉ nói cho các ngươi biết thôi đó, các ngươi phải giúp ta giữ bí mật nha.”
Khổng Húc và Diệp Phi mặt đầy vạch đen.
“Fuck.”
Hai người đều đồng thời giơ ngón giữa với Tiêu Phàm.
"Tinh tinh, tinh tinh.”
Trầm Thần gọi điện thoại cho Tiêu Phàm, Tiêu Phàm nghe điện thoại rồi báo cho Trầm Thần chỗ hắn hiện tại đang đứng. Không bao lâu sau, Trầm Thần tới nơi. Mặt hắn đầy hưng phấn.
“Lão đại, nhị ca, các ngươi không biết đâu, ban nãy tam ca mạnh như trâu luôn, siêu ngầu.”
Tiêu Phàm trợn trắng mắt:
“Ngươi mới là trâu ấy.”
Trầm Thần cười nịnh nói:
“Tam ca, ta chỉ là muốn miêu tả rằng ngươi rất lợi hại. Tam ca, ngươi bắn súng giỏi thật sự, tại sao trước giờ không nghe ngươi nói rằng ngươi biết bắn súng?”
Tiêu Phàm ngữ điệu không tốt đáp:
"
Bình thường không có chuyện gì thì nhắc đến việc này làm gì? Thôi, nhanh nhanh đi ăn bữa cơm nào, buổi chiều ta còn có việc bận nữa.”
Buổi chiều, Tiêu Phàm tới đội hình sự. Vì xem xét đến việc Lương Võ và Tiêu Phàm là chỗ thân quen, lại thêm việc Lương Võ vừa suýt trúng đạn, vậy nên vụ án này chuyển đến chỗ Lương Võ xử lí, Tiêu Phàm lại cần đến đây để viết bản tường trình. Tại căn phòng lấy lời khai quen thuộc, Lương Võ lại một lần nữa đích thân lấy lời khai của Tiêu Phàm. Tiêu Phàm hỏi gì đáp nấy. Lương Võ nói:
“Vấn đề cuối cùng, Tiêu Phàm, tại sao kỹ thuật bắn súng của ngươi lại tốt như thế? Vài lần trước thấy ngươi có thể đánh gục hai tên hung thủ thì ta cũng biết là thân thủ ngươi không tồi, nhưng tài bắn súng của ngươi là như thế nào?”
Lương Võ vẫn cảm thấy bản thân tương đối hiểu Tiêu Phàm. Nhưng hắn lại không hề hay biết việc Tiêu Phàm có tài bắn súng. Tiêu Phàm cười cười nói:
"Mấy ngày trước ta vừa qua Myanmar một chuyến, ở bên đó có sân bắn súng chuyên nghiệp, ta chỉ mới luyện tập nửa tiếng đã có thể trong phạm vi 100m bắn bách phát bách trúng hồng tâm rồi.”
Lương Võ âm thầm nuốt nước bọt. Tiêu Phàm có thiên phú bắn súng đến vậy sao? Kể cả là hắn thì cũng không thể tự tin trong phạm vi 100m có thể bắn phát nào cũng trúng hồng tâm được. Kể cả người chuyên nghiệp đi chăng nữa thì bắn 10 phát súng, chỉ cần được 80 điểm đã tính ở mức ưu tú rồi.
“Cho ta xem tay của ngươi một chút.”
Lương Võ nói. Tiêu Phàm giơ tay ra cho Lương Võ nhìn, Lương Võ phát hiện tay Tiêu Phàm thật sự không hề có vết chai của người luyện súng lâu năm.
"
Khi đó làm sao ngươi có thể bình tĩnh mà bắn trúng được cổ tay của hai tên cướp được thế?”
Lương Võ nghi hoặc hỏi. Tiêu Phàm cau mày nói:
“Lúc đó ta không nghĩ nhiều tới vậy, có thể là do trong vô thức ta không muốn giết người, với lại cộng thêm ta cũng có chút tự tin về khả năng bắn súng của bản thân nữa, cho nên ta không ra tay giết bọn hắn. Đội trưởng Lương, tên cướp mà đập đầu vào cột ấy, hắn đã chết chưa?”
Lương Võ lắc lắc đầu:
"Không chết, hắn được đưa đến bệnh viện cứu chữa rồi, nhưng vì tổn thương đến não nên bây giờ hắn vẫn đang hôn mê, có thể tỉnh lại hay không cũng là cả một vấn đề đấy.”
“Đội trưởng Lương, việc ta bắt vài phát súng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền