ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gia Tộc Quật Khởi: Từ Làm Gia Gia Bắt Đầu

Chương 55. Mẹ kiếp, sơ suất rồi

Chương 55: Mẹ kiếp, sơ suất rồi

Hơn nữa, trong một tháng qua, họ đã luyện tập rất vất vả, họ càng muốn được tham gia một trận chiến lớn.

Ngay cả khi phải đối mặt với chiến trường đẫm máu, họ lại có thể không hề sợ hãi.

Theo lệnh của Dương Chính Sơn, hơn một trăm thanh niên trai tráng lập tức xếp thành hai hàng ngay ngắn trên đỉnh núi.

Sự xuất hiện của bọn họ cũng đã thu hút sự chú ý của quân biên ải và kỵ binh Hồ tộc đang giao chiến.

Nhìn thấy một nhóm dân thường mặc quần áo vải thô xuất hiện đột ngột, Chu Lan nhất thời sửng sốt, sau đó trong lòng không khỏi tức giận.

“Mau đi!”

Nàng hét lên một tiếng.

Có lẽ vì sắp hết sức, giọng nói của nàng đặc biệt khàn khàn, nghe khó chịu như tiếng xé vải.

“Các ngươi là đồ ngốc, còn đứng đó làm gì? Chờ chết à?”

Lúc này, Chu Lan thực sự rất tức giận, còn tức giận hơn cả khi bị kỵ binh Hồ tộc bao vây.

Nàng thực sự không hiểu tại sao một nhóm dân thường lại xuất hiện ở đây, còn xếp hàng trên đỉnh núi chờ chết.

Đúng vậy, trong mắt nàng, những thanh niên trai tráng của Dương gia thôn chỉ là một đám dân thường, mặc dù trong tay những thanh niên trai tráng đều cầm trường thương nhưng nàng vẫn không tin rằng đám dân thường này có sức chiến đấu gì.

Không chỉ có nàng mà những kỵ binh Hồ tộc ở phía sau cũng nghĩ như vậy.

Nhìn thấy một nhóm dân thường mặc quần áo vải thô, những tên lính Hồ tộc không những không hề hoảng sợ, ngược lại còn lộ ra những nụ cười dữ tợn.

Ngay khi Chu Lan chuẩn bị xông lên đỉnh núi để đuổi đám dân thường này đi thì một tiếng xé gió vang lên.

Một cây lao ngắn dài hơn một mét bay xẹt qua đầu nàng, cắm phập vào ngực một tên kỵ binh Hồ tộc.

Nàng ngẩng đầu nhìn theo hướng cây lao ngắn bay tới, chỉ thấy một hán tử vạm vỡ đang giơ lao ngắn ném đi.

Đúng vậy, hán tử vạm vỡ này chính là Dương Chính Sơn.

Thể trạng của thân xác này vốn hơi gầy yếu nhưng sau nhiều tháng bồi bổ và rèn luyện, giờ đây Dương Chính Sơn đã trở thành một tráng hán vai u thịt bắp.

Khuôn mặt cũng đầy đặn hơn, sắc mặt cũng không còn xám xịt như lúc đầu.

Chỉ trong vài hơi thở, Dương Chính Sơn đã ném hết mười cây lao ngắn trên người.

Mười cây lao ngắn trúng sáu người, giúp những tướng sĩ quân biên ải đang chiến đấu có được một khoảnh khắc để thở.

“Lên!” Dương Chính Sơn không để ý đến tiếng gầm rú của Chu Lan, hắn bình tĩnh hét lên.

Chu Lan sửng sốt, khuôn mặt đầy bụi bặm lộ ra vẻ kinh ngạc nhưng nàng nhanh chóng phản ứng lại.

“Theo sau!”

Hành động của Dương Chính Sơn đã chứng minh rằng những người trước mặt không phải là dân thôn bình thường, mặc dù trong lòng Chu Lan vẫn rất lo lắng nhưng đến nước này rồi, nàng cũng không thể lãng phí thời gian.

Dương Chính Sơn cầm chắc cây trường thương sắt, mắt nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Lúc này, hắn rất mừng vì những kỵ binh Hồ tộc này không mang theo cung tên, có lẽ vì họ đã bỏ cung tên khi vào núi, hoặc cũng có thể vì bản thân họ không giỏi cưỡi ngựa bắn cung nhưng dù thế nào thì việc họ không có cung tên cũng là một điều tốt.

Những thanh niên trai tráng của Dương gia thôn không có áo giáp bảo vệ, không dám đối mặt trực diện với

Chính vì lý do này, Dương Chính Sơn mới dám tập hợp người đến nghênh chiến, nếu không hắn thà đánh một trận phòng thủ trong thôn.

Kẻ địch càng lúc càng gần,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip