Chương 74: Thưởng ‘canh gà’
Dương Minh Chí ngơ ngác nhìn hắn.
Tốt lắm!
Chỉ có hai chữ thôi ư?
Qua loa quá vậy?
“Cha, con trở thành võ giả rồi!” Dương Minh Chí thấy Dương Chính Sơn có lẽ không nghe rõ, hắn lại nói một lần nữa.
Dương Chính Sơn mất kiên nhẫn phất tay, nói: “Biết rồi! Nếu như đã trở thành võ giả thì càng không được lơ là, sau này phải cố gắng tu luyện!”
Dương Minh Chí trở thành võ giả có đáng mừng không? Đương nhiên là đáng mừng.
Nhưng vấn đề là, hiện tại nhà họ Dương đã có hai võ giả, Dương gia thôn có đến bốn võ giả.
Dương Minh Thành lúc trước trở thành võ giả, là người đứng đầu thế hệ trẻ của tộc Dương thị, cho nên cả tộc, dù là Dương Chính Tường hay tộc nhân bình thường, đều vui mừng khôn xiết, còn tổ chức ăn mừng linh đình.
Sau đó là Dương Minh Vũ, khi Dương Minh Vũ trở thành võ giả, phản ứng của cả tộc rất bình đạm, một là vì lúc đó có nguy cơ Hồ tộc xâm nhập, mọi người đều không có tâm trạng để ăn mừng. Hai là vì có Dương Minh Thành ở trước nên chuyện Dương Minh Vũ trở thành võ giả cũng không còn quan trọng nữa.
Bây giờ đến lượt Dương Minh Chí thì càng không quan trọng nữa.
Cũng không thể nói là không quan trọng, chỉ có thể nói là theo thời gian, tộc Dương thị có càng nhiều võ giả thì việc có người trở thành võ giả cũng trở nên bình thường hơn.
Đây là tình hình trong tộc, còn trong mắt Dương Chính Sơn, việc Dương Minh Chí trở thành võ giả vốn là chuyện nằm trong dự liệu.
Dương Minh Chí ngày nào cũng uống nước linh tuyền pha loãng, thỉnh thoảng Dương Chính Sơn còn dùng nước linh tuyền bình thường pha trà cho hắn uống, nếu hắn vẫn không thể trở thành võ giả thì cũng không cần thiết phải tập võ nữa.
Vì vậy Dương Minh Chí trở thành võ giả, trong lòng Dương Chính Sơn không có chút ngạc nhiên nào.
Nhưng Dương Minh Chí lại khóc lóc nói: “Cha, con trở thành võ giả, cha không vui ư?”
“Vui chứ! Sao lại nói cha không vui?” Dương Chính Sơn ngẩng đầu lên, không hiểu ra sao.
“Nhưng mà, nhưng mà, phản ứng của cha bình đạm quá!” Dương Minh Chí cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Dương Chính Sơn thấy bộ dạng đáng thương của hắn, bất đắc dĩ lắc đầu.
Được rồi.
Trong ba huynh đệ nhà họ Dương, chỉ có bộ dạng đáng thương của hắn là không chướng mắt.
Nếu Dương Minh Thành và Dương Minh Hạo làm ra bộ dạng này, hắn nhất định sẽ tát cho một bạt tai.
Không còn cách nào khác, ai bảo Dương Minh Chí là người có dung mạo đẹp nhất trong ba huynh đệ chứ.
“Cha tin tưởng con, tin rằng con nhất định sẽ trở thành võ giả!”
“Không chỉ vậy, cha còn tin rằng tương lai con sẽ trở thành võ giả Hậu Thiên, trở thành võ giả mạnh mẽ hơn!”
Dương Chính Sơn an ủi nói.
“Thật à!” Dương Minh Chí mắt sáng lên.
“Tất nhiên, chỉ cần con kiên trì khổ luyện, cha tin rằng con nhất định sẽ trở thành cường giả vang danh thiên hạ!”
Dương Chính Sơn không chút kiêng dè rót cho Dương Minh Chí một bát canh gà.
Hắn cũng không quan tâm bát canh gà này có độc hay không, cứ rót vào trước đã.
Dương Minh Chí lại không phải những người kiếp trước bị canh gà độc hành hạ, sức đề kháng của hắn đối với canh gà gần như không có.
Vì vậy, khi Dương Chính Sơn nói ra những lời mang theo sự kỳ vọng và coi trọng này, cả người Dương Minh Chí như được tiêm máu gà, sôi sục nhiệt huyết.
“Cha yên tâm, con nhất định sẽ trở thành cường giả vang danh thiên hạ!”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền