Chương 80: Tiệm vải Lương thị (2)
Dương Chính Sơn đi vào tiệm vải Lương thị, nam nhân trung niên đó cũng không phát hiện ra hắn.
“Khụ khụ!!” Dương Chính Sơn khẽ ho một tiếng.
Lương tam gia ngẩng đầu lên: “Khách quan cần gì?”
“Ta muốn mua một ít vải bông, không biết chỗ các ngươi có bao nhiêu?” Dương Chính Sơn cố gắng để mình biểu hiện hòa nhã một chút.
Biết đâu sau này hắn và Lương tam gia này sẽ là thông gia, đương nhiên phải để lại chút ấn tượng tốt.
“Vải bông!” Lương tam gia kinh ngạc nói: “Tiệm nhỏ có rất nhiều vải bông, đây đều là vải bông, không biết khách quan muốn loại nào?”
Dương Chính Sơn thuận theo ngón tay của hắn nhìn lại, sau đó liền tiến lên xem vải.
Dương Chính Sơn thực sự muốn mua một ít vải.
Bây giờ đã vào xuân, trong nhà cũng nên thêm một ít quần áo mặc vào mùa xuân hè.
Ngoài ra, hắn sắp dẫn người đến Trùng Sơn quan, hắn định may cho những tiểu tử kia mỗi người một bộ quần áo.
Những thôn dân khác trong Dương gia thôn không giàu có giống như nhà họ Dương, quần áo của họ hầu như đều có miếng vá, ngay cả vào dịp Tết cũng không nỡ mua một bộ quần áo mới.
Những người này nếu như muốn theo hắn vào sinh ra tử, hắn đương nhiên phải lo cho họ về ăn mặc ở, giải quyết nỗi lo sau lưng cho họ.
Dương Chính Sơn chọn ba loại vải trong đống vải, nói: “Loại này cho ta ba tấm, loại này năm tấm, loại này ba tấm, có không?”
Thật ra trong nhà họ Dương còn rất nhiều vải nhưng đều là những loại vải tương đối đắt tiền, không thích hợp để may cho một đám quân nhân.
Lương tam gia hiển nhiên không ngờ Dương Chính Sơn sẽ mua nhiều vải như vậy, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: “Khách quan mời vào hậu đường ngồi một lát, tại hạ sẽ đi chuẩn bị cho khách quan ngay.”
Mười một tấm vải không phải là một mối làm ăn nhỏ.
Nói chung, những khách đến tiệm vải cắt vải đều cắt hai ba mét, đủ để may một hai bộ quần áo.
Mà một tấm vải là mười ba mét, Dương Chính Sơn mua mười một tấm vải, đối với tiệm vải Lương thị mà nói đã coi như là một mối làm ăn lớn rồi.
Nhìn tấm rèm cửa mà Lương tam gia vén lên, Dương Chính Sơn mang theo ý cười đi vào.
Mục đích của hắn chính là muốn đi vào hậu đường xem một chút, cũng muốn gặp tiểu nương tử kia.
“Trân Nhi, Trân Nhi, rót trà cho khách!”
Lương tam gia vừa mới nghênh đón Dương Chính Sơn vào hậu đường, liền gọi người rót trà.
“Tới đây!” Một giọng nói trong trẻo từ hậu viện truyền đến.
Dương Chính Sơn chỉ ngồi một lát thì có một thiếu nữ mặc váy vải màu xanh bưng khay trà đi vào.
“Mời quý khách dùng trà!” Thiếu nữ cười dịu dàng.
Dương Chính Sơn đánh giá nàng từ trên xuống dưới.
Tiểu cô nương này trông rất ưa nhìn, mày thanh mắt sáng, đôi mắt đen láy trong trẻo, khuôn mặt tròn trịa có chút mũm mĩm.
Không diêm dúa, không kiêu căng, ngược lại có chút đáng yêu.
“Đây là khuê nữ của chưởng quỹ ư?” Dương Chính Sơn thấy Lương tam gia ôm hai tấm vải đi vào, liền thuận miệng hỏi.
“Ha ha, đúng là khuê nữ nhà ta.” Lương tam gia cũng thuận miệng đáp.
“Thật là một cô nương siêng năng!” Dương Chính Sơn lại nói.
Lúc nãy, khi tiểu cô nương rót trà, hắn phát hiện tay nàng không phải kiểu mười ngón tay không dính nước mùa xuân, mà có một lớp chai mỏng.
Một tiểu cô nương như nàng đương nhiên sẽ không làm việc đồng áng, lớp chai trên tay hẳn là do làm nữ công gia chánh mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền