ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hắc Ám Huyết Thời Đại

Chương 75. Cứu lãnh đạo?

Chương 75: Cứu lãnh đạo?

Đỗ đoàn trưởng không chút do dự, quát lớn:

"Không cần bàn bạc gì hết! Quân lệnh của ông đây là bảo vệ nhà khoa học, không phải mấy ông lãnh đạo già các người. Tôi nói cho các người biết, chúng ta chỉ có hai tiếng để dọn dẹp tường sương mù, rồi rút lui. Quân số của tôi vốn đã không đủ, dẹp ngay cái ý định đó đi!"

Viên quan đeo kính nổi giận:

"Đỗ Kỳ Sơn, lãnh đạo cấp trên mà anh cũng thấy chết không cứu à? Đến thành Kim Lăng rồi thì đừng trách tôi tìm thủ trưởng của các anh!"

Đỗ đoàn trưởng cười khẩy:

"Thích đi đâu thì đi! Đừng có cản đường! Ban đại đội trưởng, còn đứng ngây ra đó làm gì, không nghe lệnh của tôi à!"

"Rõ!" Ban sĩ quan đáp dõng dạc, đưa tay định đẩy đám cảnh sát vũ trang đang chắn cổng.

Viên quan đeo kính đột nhiên hét lớn: "Khoan đã!"

Sau đó, hắn đi đến trước mặt Sở Vân Thăng và những người khác, chỉ vào họ lớn tiếng nói:

"Đỗ Kỳ Sơn, anh là người của quân đội, bọn họ thì không. Tôi muốn chiêu mộ bọn họ, anh không có quyền can thiệp. Đa số những người này là dân Côn Thành chúng tôi!"

Đỗ đoàn trưởng lắc đầu, bực tức nói:

"Có bản lĩnh thì cứ chiêu đi!"

Lời vừa dứt, một cái bóng như lốc xoáy lao tới, đạp thẳng vào viên quan đeo kính, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất:

"Triệu, triệu cái con khỉ! Mẹ nó, còn không biết xấu hổ nhận chúng ta là dân Côn Thành. Khi côn trùng tới thì mấy người làm quan các ông chạy nhanh nhất, bây giờ còn dám tới sai chúng ta đi cứu lũ sâu mọt các ông. Cút càng xa càng tốt!"

Phía sau có người phụ họa:

"Chửi hay lắm! Cái thằng này đáng ăn đòn, lải nhải lắm lời, chỉ tổ chậm trễ chính sự!"

Viên quan đeo kính lảo đảo bò dậy, run rẩy chỉ tay vào chiến sĩ thức tỉnh:

"Các ngươi dám hành hung cán bộ nhà nước!"

Người vừa đá hắn trừng mắt:

"Đánh ông thì sao? Trên người ông còn chỗ nào ra dáng cán bộ? Đỗ đoàn trưởng nghĩ đủ cách để dọn dẹp tường sương mù, mấy ông quan thì chẳng lo tổ chức dân chúng đi theo quân đội rút lui, chỉ nghĩ đến chuyện cứu lãnh đạo trước. Cái thói nịnh bợ này từ thời đại có ánh nắng đến thời đại hắc ám vẫn không chừa, ông còn thấy chưa đủ à?"

Viên quan đeo kính vuốt ve gọng kính bị xô lệch, run rẩy chỉ vào đại hán:

"Ngươi... ngươi... ngươi..."

Đỗ đoàn trưởng liếc nhìn đồng hồ, thời gian cấp bách, vung tay lên. Binh sĩ quân đội, đầu đội mũ sắt, khuỷu tay kẹp súng tự động, nối đuôi nhau tiến lên. Đám quan chức và cảnh sát vũ trang lập tức xìu xuống. Trước quân đội chính quy, mấy món vũ khí của họ chẳng đáng là gì, huống chi đây còn là đội ngũ cảm tử đi sau đại quân.

Tất cả những chuyện này, về cơ bản không liên quan đến Sở Vân Thăng. Dù vậy, anh vẫn rất tán thưởng thái độ cứng rắn của Đỗ đoàn trưởng lúc này. Nếu vừa rồi Đỗ đoàn trưởng thật sự muốn đi cứu người, anh ngược lại sẽ phản đối ngay. Chỉ còn hơn hai tiếng đồng hồ, còn cứu người cái gì, đúng là trò cười quốc tế.

Sở Vân Thăng im lặng, tay cầm kiếm Thiên Tịch, theo ban sĩ quan xông thẳng vào màn sương mù mịt.

Từ khi thời đại hắc ám đến nay, anh luôn điều chỉnh tâm trạng rất tốt. Vừa tiến vào sương mù dày đặc, anh liền hết sức tập trung cảnh giác động tĩnh xung quanh, hoàn toàn không để những yếu tố khác làm phiền. Ngay cả khi sắp đột phá Nhị Nguyên Thiên cảnh giới, đầu óc tương đối hỗn loạn, anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip