Chương 104: Tìm kiếm lối thoát
Lúc bước qua cổng ra của trại này, tôi đã tưởng chúng tôi sẽ có thể cứ thế rời đi. Thế nhưng điều kinh dị là tôi lại bước qua cổng vào ngôi làng một lần nữa. Cổng ra ở cuối làng, mà cổng vào ở đầu làng, nhưng tôi đã đi thẳng từ cuối làng vòng về lại đầu làng chỉ sau một bước chân. Cảm giác này giống như lối vào và lối ra đã nối liền lại với nhau vậy. Tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, căn nhà sàn gần tôi nhất, còn có cả căn nhà của người chết mà Tử Long lúc trước đẩy cửa đi vào nữa, chính là nơi đầu tiên chúng tôi xuất phát.
“Anh Cửu, cậu chặn đường làm cái đếch gì thế? Bị ngáo à?” Lúc tôi còn đang đứng đực ra vì sững sờ, Vương Lỗi đã đi tới, đập một cái lên người tôi. Tôi thấy anh ta còn định mắng thêm, nên chỉ về phía trước. Vương Lỗi lúc này mới nhìn lại, sau đó cũng há hốc mồm, vẻ mặt nghiêm trọng: “Ôi đệch, quái rồi quái rồi, chúng ta lại vòng trở về chỗ cũ rồi!” Vương Lỗi vừa mới nói xong, đám Tử Long cũng đã bước tới. Nhìn cảnh tượng trước mắt, ai cũng chẳng vui vẻ nổi, người nào người nấy đều rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Bác Diệp híp mắt nói: “Chúng ta lại quay trở lại trại ma, xem ra đúng là không thể thoát khỏi được rồi! Coi như có là cao thủ của Đạo môn cũng không có cách để thoát ra ngoài. Haizz, mộ xác sống của trại Cổ Miêu này đúng là tà môn thật. Mà điều này cũng đã chứng minh cho câu nói của người xưa, đạo cao một thước, ma cao một trượng!” “Có cái ***!” Vương Lỗi tức giận: “Ông già, ông đừng nói hươu nói vượn, cũng đừng khiến mọi người nhụt chí. Tôi biết trong ghi chép của Đạo môn, không có ai có thể sống sót đi ra khỏi thôn ma.
Nhưng Lỗi gia đây đếch tin tà, tôi phải đi ra ngoài cho bọn họ sáng mắt ra! Anh Long, thân thủ của cậu khá tốt, xem xem có thể nhảy ra ngoài được không?” Vương Lỗi vừa nói xong đã đi về phía tường vây bên cạnh, rồi ngồi xổm ngay dưới mép tường. Tử Long gật đầu, lấy đà rồi giẫm mạnh lên vai Vương Lỗi, đồng thời hét lên một tiếng, mượn lực bật nhảy qua tường tre. Thân thủ Tử Long tất nhiên không có gì phải bàn cãi, tường tre này cũng không cao, chỉ là mặt trên đã vót nhọn. Sau khi Tử Long nhảy bật lên, hai tay túm lấy đầu tre nhọn hoắt, linh hoạt lộn một cú sang phía bên kia.
Tử Long vừa nhảy ra ngoài hàng rào tre, tất cả mọi người đều ngóng đợi âm thanh của anh ấy. Mà tôi thì nhìn về phía lối vào làng, lo lắng anh ấy sẽ lại đi vào từ lối đó. Chúng tôi đợi một lát sau cũng không nhìn thấy anh ấy đi từ lối vào vào, cũng không nghe thấy tiếng anh ấy ở bên ngoài gọi chúng tôi. “Hay là Tử Long đã thoát ra ngoài được rồi?” Diệp Đường băn khoăn, nhưng còn chưa nói được câu tiếp, giọng Tử Long đã vang lên từ phía sau lưng chúng tôi, “Vẫn không được, tôi lại nhảy trở về rồi!” Nghe thấy giọng anh ấy, tất cả mọi người đều quay người lại, nhìn thấy Tử Long đã nhảy bật vào trong ở ngay bức tường phía đối diện. Lại thất bại!
Cái trại ma này thật sự không đi ra được thật sao? “Mẹ kiếp, bố mày càng không tin tà đấy! Anh Long, cậu đi ra chỗ lối ra, tôi đi chỗ lối vào, xem xem chúng ta có gặp nhau không?” Vương Lỗi cũng rất thông minh, ý kiến anh ta đưa ra cũng là một cách hay. Nếu như lối vào và lối ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền