Chương 1051: Q2 - Chương 150: Trấn nhỏ thần bí
Tôi đích thân tiễn Cao Gia Huy ra cửa, đợi sau khi anh ấy lên xe, tôi mới quay lại tiệm quan tài. Lúc này trời đã là đêm muộn, nhưng người của tổ điều tra hình như vẫn chưa nghỉ ngơi, không biết đang bận rộn việc gì? Tôi không thấy buồn ngủ chút nào, bèn đi tìm Trần Ngân Phượng hỏi họ đang bận chuyện gì? Trần Ngân Phượng rất mệt mỏi, sau khi đẩy chiếc kính, xoa mũi, cô ấy cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, vốn dĩ tôi không muốn tìm người của tổ hành động các cậu. Tôi nghĩ các cậu vừa mới giải quyết xong chuyện của oán thi, nhưng lại có nhiệm vụ rồi.” “Ổ?” Tôi lẩm bẩm một tiếng, sau đó ngồi bên cạnh cô ấy, hỏi: “Tổ trưởng Trần, lần này lại có nhiệm vụ gì?” Trần Ngân Phượng không vội nói cho tôi, mà rót cho tôi cốc nước, sau khi cô ấy uống ngụm cà phê lấy tinh thần, bấy giờ mới nói đến nhiệm vụ lần này.
“Theo thông tin được cung cấp bởi người liên lạc của tôi ở Vân Nam, những ngày gần đây thường xuyên xảy ra những chuyện linh dị ở khu vực giao nhau giữa Vân Nam và Quý Châu, nhiều người vô tội đã chết một cách thảm khốc. Nhưng lạ là, mặc dù nhiều người vô tội đã chết như thế nhưng vẫn không có hiện tượng linh dị ma quỷ nào xảy ra, theo manh mối mà họ điều tra được, hầu hết những người này đều chết dưới tay của tà thuật, điều này đã gây hoang mang cho người dân ở đó. Đối tượng mà chúng ta nghi ngờ bây giờ rất có khả năng là Vu Cổ Môn. Hiện tại Kiềm Thành tạm thời yên bình, ý của cấp trên là hi vọng các cậu có thể mau chóng đến giải quyết chuyện này.” “Lại là Vân Nam, chuyện này thật sự càng ngày càng thú vị rồi đây!” Tôi lẩm bẩm trong lòng, sau đó hỏi: “Tổ trưởng Trần, vậy khi nào thì chúng tôi hành động?” “Ngày mai đi! Tôi sẽ phái người đích thân đưa các cậu đến khu vực biên giới của Kiềm Thành và Vân Nam.
Nhớ kỹ, chúng ta là người một nhà, cần là cần mọi người đều an toàn trở về!” Trần Ngân Phượng dặn dò. “Yên tâm đi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, sau đó bình an trở về!” Tôi cười đảm bảo với cô ấy. Sau khi nói thêm vài câu, tôi mới quay về phòng nghỉ ngơi. Vừa nghĩ đến ngày mai sẽ đi Vân Nam là tôi hết buồn ngủ, suốt cả đêm đều nghĩ đến mấy chuyện này. Mãi mới đợi đến khi trời sáng, đột nhiên tôi lại buồn ngủ không chịu được, đồng hồ sinh học của tôi đã bị đảo ngược hoàn toàn.
Nghĩ là ban ngày cũng không có việc gì, tôi nằm ngủ luôn trên giường. Vừa ngủ đã đến trưa, thức dậy mới thấy tất cả mọi người đang chờ tôi ăn cơm trưa. Xem như là lời chia tay với đội hành động chúng tôi, Trần Ngân Phượng đích thân xuống bếp, cả sáu người của phân bộ Long Tổ đều có mặt, ngoài ra có thêm một nhân vật bên ngoài là tiểu hòa thượng Vô Tâm. Tổ điều tra sớm đã chuẩn bị hết những đồ đạc cần thiết cho chúng tôi, mọi người ngồi trên bàn ăn chào hỏi nhau một lượt. Giờ mới thấy Tần Lão Đạo không uống rượu, lại còn cạo sạch râu, nhưng trông ông ấy như vẫn chưa tỉnh ngủ, phóng khoáng khiến người ta ghen tị.
Tình cảm giữa mọi người cũng đang đi lên, có lẽ đúng là không phải cùng một đường, không vào cùng một cửa*. (*) Không phải cùng một đường, không vào cùng một cửa: nghĩa của câu này là những người nếu không có cùng chí hướng, không chung tần số, là hai thế giới khác biệt hoàn toàn, thì sẽ chẳng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền