Chương 1054: Q2 - Chương 153: Bách quỷ khiêng quan tài
Đương nhiên là tôi nhận ra chữ viết của Trình Thiên Sư, tuy lão già này là một đạo sĩ gà mờ nhưng lại viết chữ rất đẹp, ngòi bút cứng cáp, rồng bay phượng múa. Nét bút của ông ta người bình thường không bắt chước được, đó là do mấy chục năm luyện tập, không phải chuyện một sớm một chiều có thể thành. Dù có thể bắt chước thì cũng chỉ bắt chước được hình dáng, không thể bắt chước được thế ấy. Nội dung trên giấy rất đơn giản, ông ta muốn tôi nhanh chóng quay lại Kiềm Thành, còn nói rằng bọn chúng không những muốn giết tôi mà còn muốn thừa cơ trừ khử người của Tặc Môn và Long Tổ. Xem ra Cao Gia Huy nói không sai, giờ Ngoại Bát Môn cũng bắt đầu loạn lạc rồi.
Du Nhân Phượng muốn thống lĩnh Cửu Động Thập Trại, nhưng kế hoạch lại bị chúng tôi phá hoại. Giờ đây, hắn ta chỉ có thể ra tay với Ngoại Bát Môn, từ đó mới có cơ hội tranh đấu với Đạo Môn và Long Tổ. Lúc nãy tôi cứ tưởng mình vô tình gặp được Trình Thiên Sư và Lãnh Phong, hóa ra là họ đã biết tôi sẽ tới trấn nhỏ nơi biên giới này từ lâu nên cố ý xuất hiện, muốn nhắc tôi trở lại Kiềm Thành, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng giờ tôi là súng đã lên nòng, không còn đường lui nữa! Một bên là nhiệm vụ của Long Tổ, một bên là chuyện của Triệu Ngọc Nhi, về công về tư thì tôi cũng không có lý do chối từ.
Hơn nữa, nếu tôi đã biết trước kế hoạch của họ thì ít nhất trong lòng cũng có chuẩn bị. Sau khi về quán trọ, họ đã nấu cơm xong. Ông chú hèn hạ không đói nên rót một cốc nước mật ong để giải rượu. Tôi cố ý ngồi cạnh ông ấy, bắt đầu nghe ngóng chuyện của làng Thái Bình. “Chú, chú biết làng Thái Bình không?” Ông chú hèn hạ hơi sửng sốt, dường như não vẫn chưa tỉnh táo lại.
Vài giây sau, ông ấy mới gật đầu, nói: “Tôi biết làng Thái Bình, cũng coi như là thuộc quyền quản lý của trấn trên bọn tôi, nhưng cách trấn trên hơi xa, nghe nói ở vùng thượng lưu của sông. Hơn nữa địa thế của làng Thái Bình rất kì lạ, ba mặt xung quanh là núi, trước làng còn có một con sông lớn chắn ngang, giao thông cực kỳ bất tiện. Đúng rồi, cậu hỏi thăm làng Thái Bình này làm gì?” “Không có gì! Chỉ là khi nãy cháu trông thấy có người ở trấn trên nhắc đến làng Thái Bình nên mới lắm miệng hỏi vài câu! Mọi người mau ăn cơm đi, thức ăn nguội rồi thì không ngon nữa!” Tôi kêu mọi người động đũa, khéo léo chuyển chủ đề.
Tôi không thèm ăn, cứ luôn nghĩ về chuyện của tiệm quan tài. Chắc chắn ban ngày chúng sẽ không có động tĩnh gì, chỉ có thể đợi đến tối. Giờ cách buổi tối vẫn sớm, bọn tôi đành tiếp tục chờ. Sau khi ăn cơm, tôi bảo Cao Gia Huy nói với Quỷ Kiến Sầu và Nam Sương rằng có khả năng chúng ta vẫn phải ở đây một đêm rồi mới đi. Bình thường mấy người họ vốn nhàn nhã, cũng không bận tâm một hai ngày.
Giờ chúng tôi chẳng thể làm gì, chỉ có thể chờ trời tối. Đợi sau khi những người khác về phòng nghỉ ngơi, ông chú hèn hạ đến tìm tôi nói chuyện tiền phòng. “Tiểu huynh đệ, tối nay các cậu vẫn phải tá túc đúng không?” Tôi biết ý của ông ta, ắt là lại muốn lừa một chút tiền của bọn tôi. Tôi lắc đầu, cười nói: “Chú, bọn cháu cũng chưa chắc chắn. Hay là như này, cháu đưa chú hai nghìn làm tiền cọc, nếu bọn cháu vẫn tiếp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền