ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1057. Q2 - Chương 156: Quan tài rơi đất

Chương 1057: Q2 - Chương 156: Quan tài rơi đất

Dòng nước dưới cầu vòm đá chảy khá xiết, chỗ mực nước sâu nhất chính là ở chính giữa cầu vòm đá. Mà chính là ở giữa hai cái cột đá, vừa đúng lại có một chiếc quan tài màu đỏ máu kẹt ở đó. Tôi nhìn thoáng qua đã nhận ra chiếc quan tài đó, chính là chiếc quan tài được làm bởi tiệm quan tài trong trấn. Nhưng tại sao chiếc quan tài này đột nhiên lại xuất hiện dưới cầu? Bên trên quan tài được sơn bằng hỗn hợp máu tươi và thi dầu*, sau khi ngâm nước thì nhìn thấy bóng nhờn, hình như còn có tác dụng không thấm nước.

Nhưng chắc chắn không phải do sơn không thấm nước, chắc là chủ tiệm quan tài đã cho thêm thi sáp vào. (*) Thi dầu: nguyên văn “尸油”, là dầu được hình thành khi xác chết bị phân hủy ở nhiệt độ cao, mỡ bị nóng chảy thành dầu mà tràn ra ngoài. Thi sáp này được tinh luyện từ thi dầu, nhiệt độ nóng chảy của nó rất thấp, gặp lửa là tan chảy. Nhưng nếu nó được đặt ở nơi có nhiệt độ thấp, nó sẽ nhanh chóng đông lại, tác dụng chống thấm nước rất tốt, hơn nữa côn trùng và kiến cũng không ăn được. Tôi đã từng nghe Cao Gia Huy nói qua, anh ấy nói ở thời cổ đại, lúc chôn cất, một số gia đình giàu lo rằng quan tài sẽ bị nước vào nên đã niêm phong quan tài bằng thi sáp, như vậy sẽ ngăn được côn trùng và kiến phá hoại quan tài, tránh mạo phạm tổ tiên.

Quan tài được chôn trong lòng đất, nhiệt độ tương đối thấp, thi sáp không dễ tan chảy, có thể phát huy tác dụng bảo vệ tốt. Người ngoài không biết bí mật về thi sáp, nhưng chủ tiệm quan tài làm sao có thể không biết được chứ? Tôi đang nhìn vào lớp thi sáp trên quan tài xem xét, đột nhiên có một thím bên cạnh lẩm bẩm: “Chuyện này rốt cuộc là sao? Đang yên lành thế, sao mà quan tài có thể nổi lên khỏi mặt nước? Sợ là sắp có chuyện lớn rồi!” “Tôi cũng không rõ, là ông nhà tôi sáng nay đến sông thu lưới, nhìn thấy một chiếc quan tài nổi lên từ dưới nước nên mới gọi mọi người đến giúp.” Một thím khác tiếp lời.

“Haizz! Cầu vòm đá này luôn xảy ra chuyện bất thường, sửa đi sửa lại bao nhiêu năm mà chẳng được lấy một ngày yên ổn. Lưu lợi bất lợi, thấy quan phát tài, đại cát đại lợi, bách vô cấm kỵ!” Thím nói rồi lại bắt đầu khấn bái Bồ Tát. Nhìn thấy những chuyện như vậy, nhất là dân quê mê tín dị đoan, không thấy sợ mới lạ. Thấy những thím này xì xào bàn tán, ông lão cầm đầu kia đột nhiên quay đầu mắng: “Đám đàn bà ngu ngơ các cô hiểu cái quái gì, nhìn thấy quan tài là chuyện tốt, giống như vớt người chết, là tích ân đức làm việc tốt!

Không biết gì thì đừng có nói lung tung!” Ông lão này chắc cũng khoảng sáu mươi tuổi, ăn mặc rất bình thường, trên tay cầm một cái tẩu ngắn, trừng mắt một cái là mấy bà thím này không còn nói nữa. Sau này tôi mới biết ông lão này chính là đội trưởng của làng Thái Bình, bởi vì làng Thái Bình ở nơi xa xôi hẻo lánh, giao thông không thuận tiện nên vẫn duy trì phương thức quản lý kiểu cũ. Không có trưởng làng hay bí thư chi bộ trong làng của họ, vì vậy lão đội trưởng này có tiếng nói quyết định. Núi cao hoàng đế xa, lão đội trưởng chính là vua một cõi của làng Thái Bình. Lúc này tôi càng thấy tò mò, làm sao quan tài có thể nổi lên từ dưới đáy nước?

Chẳng lẽ năm mươi chiếc quan tài kia

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip