Chương 1063: Q2 - Chương 162: Người chết gọi hồn
Tôi cẩn thận kiểm tra hết một lượt những dân làng đứng ở cổng làng, có khoảng hơn hai mươi người, duy chỉ có đội trưởng và Lão Đoan Công là không thấy đâu! Theo tôi được biết, làng Thái Bình có tổng cộng năm mươi mấy người, xem ra vẫn còn một nửa dân làng không nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề! Tiểu Ngọc đã hóa thành lệ quỷ, không biết chết kiểu gì mà oán khí ngập trời. cô ta chỉ muốn trả thù người làng Thái Bình, lúc trước giao đấu với cô ta, tôi có thể nhìn ra, cô ta vẫn hoàn toàn chưa mất đi lương tri cuối cùng. Nhưng mà, người cô ta hại chết càng nhiều thì chút lương tri cuối cùng của cô ta cũng sẽ bị nuốt mất, biến thành một con lệ quỷ tội ác chồng chất, không thể tha thứ!
Tôi muốn cho cô ta một cơ hội, nhưng tôi càng muốn biết rốt cuộc Lão Đoan Công đã làm chuyện thương thiên hại lý gì với cô ta! Bây giờ người dân trong làng xem tôi như cọng rơm cứu mạng, họ không ra được, chỉ có thể nhờ tôi đưa họ ra. Tôi im lặng trong chốc lát, sau đó mới hỏi: “Cháu có thể đưa mọi người ra ngoài, nhưng mọi người phải nói cho cháu biết Tiểu Ngọc chết như thế nào?” Tôi vừa nói xong, người trong làng lập tức trở nên ồn ào. Nhất là những phụ nữ trong làng, đa số đều là người thích buôn chuyện, họ nhìn tôi với vẻ không hiểu, giống như hoàn toàn không hiểu tôi nói vậy là có ý gì. Một thím trong đó nhìn tôi, nói: “Đạo trưởng, sao Tiểu Ngọc lại chết rồi?
Không phải con bé ra ngoài làm công à? Hay là cậu nhầm rồi?” “Đúng vậy! Một tuần trước tôi vẫn trông thấy con bé. Con bé này rất đáng thương, từ nhỏ đã không có bố, lúc nào cũng bị người ta bắt nạt nhưng lại lương thiện, thật thà và chịu khó, tôi còn muốn làm mai cho cháu trai đây.” Một đại thẩm nhiều chuyện khác tiếp lời. “Một cô gái đang yên đang lành như thế, sao có thể nói chết là chết được, chẳng lẽ gặp phải kẻ xấu ở bên ngoài?
Tôi nghe nói người ở ngoài cực kỳ xấu, ai da, nếu như vậy thật thì nguy hiểm quá!” … Họ năm mồm mười miệng bàn luận, càng nói càng xa, tôi nghe đến mức muốn khóc mà khóc không ra. Các chị các thím này đúng là không phải vô tâm bình thường nữa, nếu cứ để nói tiếp thì không biết có thể nói ra những chuyện gì. Nhưng từ phản ứng bên ngoài của họ mà nói, có vẻ họ thực sự không biết chuyện của Tiểu Ngọc. Đúng lúc này, một bà lão đột nhiên nhớ ra gì đó, mở miệng nói: “Đúng rồi, mấy hôm trước tôi trông thấy đội trưởng và Lão Đoan Công cứ qua vài ngày lại tới nhà Tiểu Ngọc. Tôi nhớ đội trưởng còn mời những người có vai vế, tiếng tăm trong làng đến nhà, hình như mở đại hội gì đấy!
Đạo trưởng, liệu việc này có liên quan tới cái chết của Tiểu Ngọc không?” Tôi cũng không biết trả lời bà lão ra sao, chính tôi cũng chẳng rõ chân tướng! Đội trưởng và Lão Đoan Công biết chân tướng, nhưng họ lại không chịu nói ra. Không cần nghĩ cũng biết, họ không thoát khỏi liên can với cái chết của Tiểu Ngọc. Giờ Tiểu Ngọc đã bắt đầu báo thù, dù lúc đó tôi có thuật phân thân cũng không thể cứu được nhiều người như vậy, thà rằng đưa bọn họ ra ngoài trước rồi nói. Nghĩ đến điều này, tôi mới nói: “Bà con, chờ lát nữa cháu đưa mọi người ra ngoài!
Nhưng mọi người phải chuẩn bị một ít đồ, gạo nếp sống, càng nhiều càng tốt! Còn nữa, nếu trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền