Chương 1067: Q2 - Chương 166: Mộ trống không xác
Cảnh tượng này xảy ra quá đột ngột, sau khi Tiểu Ngọc nhập vào người chàng trai trẻ, tôi không dám ra tay với anh ta. Chỉ có thể đuổi theo anh ta, sau khi ra khỏi cửa thì vừa hay gặp được Mông Cương. Tôi vội nói với cậu ấy: “Mông Cương, dẫn Đại Hoàng đi, gọi cả những dân làng khác đi cùng, bỏ pháp khí của cậu ra bảo vệ bọn họ.” Chàng trai trẻ bị Tiểu Ngọc nhập vào chạy rất nhanh, sau khi chạy ra khỏi làng, anh ta lao vào trong màn sương mù dày đặc. Tôi không kịp giải thích với Mông Cương, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, bất luận thế nào, nhất định phải bắt được Tiểu Ngọc, nếu không nhất định sẽ dẫn đến đại họa. Bước vào rừng thông là bị quỷ đánh tường, chẳng mấy chốc chàng trai trẻ đã biến mất.
Tôi đọc một hồi Bùa Trừ Tà, một hơi đuổi đến bờ sông. Vừa đến bờ sông, đã thấy chàng trai trẻ đó đang chạy về phía sông. Vừa chạy được vài bước, chàng trai trẻ bất ngờ rút liềm của anh ta ra, chém mạnh vào cổ tay, máu chảy ra đường. Anh ta dường như không cảm thấy đau, vẫn con chạy như điên về phía trước. Vết chém đó quá sâu, có lẽ do mất máu quá nhiều, còn chưa kịp tới sông, người này đã bất ngờ ngã xuống đất.
Sau đó, tôi thấy hồn thể của Tiểu Ngọc chui ra khỏi cơ thể anh ta, vụt một cái cuốn vào trong nước rồi biến mất trong nháy mắt. Tiểu Ngọc nhảy vào trong nước, tôi không có cách nào đối phó với cô ta. Vẫn là để cô ta chạy mất, với oán khí hiện tại của cô ta, nhất định sẽ đại khai sát giới tiến hành báo thù. Bất đắc dĩ, tôi chỉ đành đi đến bên cạnh người đàn ông đó, kiểm tra vết thương của anh ta, anh ta vẫn còn chút hơi thở. Tôi cởi áo khoác, xé ra để băng bó vết thương cho anh ta, sau đó cõng anh ta về làng.
Lúc này, làng Thái Bình yên tĩnh đến kinh người, hơi thở của cái chết bao trùm bầu không khí, khiến người ta cảm thấy bị ức chế. Tôi lại đến ngôi nhà cũ của đội trưởng, Mông Cương đã gọi tất cả những người dân làng còn lại lại với nhau. Sau tôi bước vào phòng, mọi người đều im lặng không nói, cũng không dám nhìn tôi, nhất là Lão Đoan Công và đội trưởng. Tôi bảo họ cứu người trước, sau đó hỏi: “Lão Đoan Công, đội trưởng, bây giờ có thể nói cho tôi biết sự thật rồi chứ?” “Haizz!” Đội trưởng thở dài một tiếng, nói: “Đạo trưởng, không phải chúng tôi cố ý muốn lừa cậu, chúng tôi cũng là hết cách rồi. Cái chết của Tiểu Ngọc thực sự có liên quan đến chúng tôi, lúc đó, khi chúng tôi đang sửa chữa cây cầu, một tai nạn đã xảy ra khiến cột đá sụp đổ, đè chết Tiểu Ngọc.
Tất cả cũng là lỗi của chúng tôi, lúc đó chúng tôi nghĩ rằng Tiểu Ngọc đã chết. Nhưng ai ngờ cô ta vẫn chưa chết, chúng tôi đã bỏ lỡ thời điểm chữa trị tốt nhất, cuối cùng đành phải nhìn cô ta chết trước mặt chúng tôi. Chuyện như vậy xảy ra, chúng tôi cũng không dám nói cho người trong làng biết, lại sợ người ngoài biết được chân tướng, nên đã chôn xác Tiểu Ngọc bên cạnh cầu.” Đội trưởng nói xong, Lão Đoan Công lại nói tiếp: “Đều tại tôi tin lầm những người kia vu khống, suýt chút nữa đã hại chết đạo trưởng, lại còn hại chết người trong làng. Chúng tôi đáng chết, nhưng bây giờ chuyện của Tiểu Ngọc còn chưa giải quyết được. Tôi hy vọng đạo trưởng nể mặt dân làng, cứu lấy làng chúng tôi.” Lão Đoan Công vừa nói ra, tất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền