Chương 1076: Q2 - Chương 175: Vùng đất nguy hiểm
Trước khi tôi đến Kiềm Thành, tôi không hề quen biết gì với Lâm Thiên Ngữ. Nếu không phải Miêu Tam Cô bảo tôi đến nương nhờ Triệu Hổ, có lẽ tôi sẽ không biết cô ta. Nhưng điều khiến tôi thắc mắc là, cô ta tại sao lại muốn cứu tôi hết lần này đến lần khác. Lần đầu là ở buổi tiệc tối nhà Triệu Hổ, lần thứ hai là ở làng Thái Bình, có thể nói nó thực sự là vô duyên vô cớ? Lẽ nào là do tôi đẹp trai chăng?
Cũng không đúng, một thằng nhóc nghèo như tôi thì ai thích, hơn nữa ngoại hình của tôi cũng bình thường. Hay là vì tôi là chàng trai chân chất từ dưới quê lên? Tôi đang suy nghĩ lung tung trong đầu, Cao Gia Huy không biết đã tỉnh từ lúc nào lúc nào, hỏi A Mộc: “A Mộc, sông Nộ và sông Độc Long có cùng một hướng không?” “Ông chủ, lời này của ông làm khó tôi rồi!” A Mộc cười bất đắc dĩ, nói: “Sông Nộ là một trong những con sông lớn thuộc khu vực tây nam, thượng nguồn là sông Na Khúc Tây Tạng, hạ lưu chảy vào Myanmar. Còn sông Độc Long, nó không khác gì sông Nộ, cả hai đều bắt nguồn từ phía tây bắc Vân Nam, cuối cùng chảy về khu vực phía tây nam và phía nam, sông Độc Long là một hẻm núi lớn cổ kính thần bí, đẹp hơn phong cảnh sông Nộ, ông chủ xin đừng cười chê, tôi không có văn hóa, chỉ biết đại khái thế thôi. Nếu có sai sót, mong các ông đừng để ý!” Cao Gia Huy nhận ra câu hỏi vừa rồi hỏi có chút không phải, gượng cười, nói: “Không sao, mọi người đều là những người khô khan.
Cậu cứ bình tĩnh mà lái xe, nếu như mệt thì nói với tôi, tôi đổi giúp cậu.” “Ông chủ yên tâm, tôi đã quen rồi, cho dù có lái ba ngày ba đêm liền cũng sẽ không ngủ. Đường còn rất xa, các cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt!” A Mộc cười thật thà. Tôi thầm phân tích những gì A Mộc vừa nói, nguồn gốc của sông Nộ và sông Độc Long là cùng chung một hướng. Du Nhân Phượng và những người khác đi theo hướng sông Nộ, trong khi chúng tôi đi theo hướng sông Độc Long. Vương quốc Ai Lao có lãnh thổ rộng lớn, nó ắt phải nằm ở thượng nguồn sông Nộ và sông Độc Long.
Điều tôi lo lắng nhất bây giờ, là họ sẽ tìm thấy lăng mộ của Cơ Vân Tử trước. Trong lòng tôi cũng biết rõ, lo lắng chuyện này cũng vô dụng, chỉ có thể xem cơ duyên mà thôi. Sau khi tiếp tục lái xe hai giờ đồng hồ, cuối cùng trời cũng sáng. Tôi thấy mọi người đều hơi mệt nên bảo A Mộc tìm chỗ dừng chân nghỉ ngơi rồi ăn gì đó, nghỉ ngơi nửa tiếng nữa rồi chúng tôi tiếp tục lên đường. Mãi đến chiều ngày thứ hai, cuối cùng chúng tôi cũng đến hương* Độc Long Giang, nơi gần như ở biên giới phía tây bắc của Vân Nam, bên cạnh Myanmar.
Đáng ra chúng tôi có thể đến hương Độc Long Giang sớm hơn vài giờ, nhưng đường thực sự rất khó đi, mất rất nhiều thời gian. (*) Hương: là đơn vị hành chính cấp thấp nhất trong hệ thống đơn vị hành chính địa phương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, cấp dưới của các cấp huyện và quận nó tương đương như một cấp xã tại Việt Nam nhưng không hề có các cấp ngành chính quyền gì như một xã tại Việt Nam mà chỉ đơn giản tương tự như một khu dân cư hay một bộ tộc tự quản. Do thời tiết địa chất và nhiều nguyên nhân khác, thường xuyên bị sạt lở đất đá, hầu hết đoạn đường đều nằm trong núi cao và hẻm núi, phía dưới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền