ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1085. Q2 - Chương 184: Vào mộ

Chương 1085: Q2 - Chương 184: Vào mộ

Chúng tôi sử dụng dây leo núi để xuống ngôi mộ, sau khi đi vào trong mộ, thấy được ngôi mộ còn lớn hơn chúng tôi nghĩ, mộ này cao gần mười mét, diện tích cũng ước chừng nửa sân bóng rổ. Mộ này tạo hình bằng hình tròn là chính, bên trong trống rỗng, ngoại trừ một số kiến trúc ra thì cũng không phát hiện ra thứ gì khác. Đỉnh của mộ có dạng hình vòm, trên đó đều là những bức bích họa về rồng. Mà trên vách tường của mộ còn có không ít cột đá hình vuông, bên trên cũng điêu khắc bích họa về rồng. Bốn phía vách tường đều có một bức bích họa khổng lồ, trên đó khắc nội dung về lịch sử của đất nước Ai Lao.

Chúng tôi chỉ có thể xem hiểu được một số hình vẽ chứ không biết chữ nào bên trên. Nhưng mà xét từ phong cách này thì có thể thấy nó có vài phần giống như phong cách mộ Hán. Nước Ai Lao là chính quyền dân tộc thiểu số do Thái tộc thành lập, xem phong cách tạo hình của mộ này, rất có thể là lăng mộ do Cơ Vân Tử chỉ huy xây dựng. Vị trí trước mặt chúng tôi là một đường mộ hẹp dài, đường mộ có khúc ngoặt, không thể nhìn được đến cuối cùng. Bọn tôi dừng lại trong mộ một lát, lúc này Nam Sương đột nhiên mở miệng nói: “Không biết vì sao mà em cứ cảm thấy mộ này có chút cảm giác ẩm ướt, không khô cũng không ướt, làm người ta cảm thấy rất thoải mái.” Lúc Nam Sương nhắc đến điểm này, tôi cũng đã nhận ra.

Kể từ khi bước vào mộ, tôi đã cảm thấy vô cùng thoải mái khi ở trong mộ này, không phải cảm giác bị đè nén khi bước vào mộ bình thường. Mà lạ hơn là, trải qua nhiều năm lịch sử như vậy rồi mà mộ này vẫn được bảo tồn rất hoàn chỉnh, hơn nữa còn không ngửi thấy chút mùi thối, mùi mốc nào. “Liệu chuyện này có liên quan tới dòng sông ở bên ngoài không?” Tôi hỏi. “Em cũng không biết, dù sao thì cũng rất lạ!” Nam Sương lắc đầu, mà ngay lúc cô ấy đang nói chuyện thì tôi bỗng nhiên phát hiện Mông Cương thế mà lại chậm rãi đi về phía cửa lớn phía sau. Tôi quay đầu lại, lập tức thấy lối vào mộ là một cánh cửa đá khổng lồ.

Mà phía dưới cửa đá còn có một thanh đá cực kỳ lớn. Thanh đá kia nằm nghiêng chống đỡ cửa đá, trên mặt đất lại là một loạt bệ đá bánh răng có thể trượt. Đây hẳn là đá niêm phong cửa mà bọn họ nói. Chờ sau khi chủ mộ được hạ táng, bọn họ sẽ dùng đá niêm phong cửa chặn lại cửa lớn, tránh cho bọn trộm mộ tiến vào phá hư. Mà loại bánh răng bệ đá này được thiết kế rất khéo léo, cho dù bên ngoài có dùng vũ lực đẩy cửa đá đi nữa thì đá niêm phong cửa cũng sẽ dời đến một bánh răng khác.

Mặc kệ bên ngoài có dùng bao nhiêu sức thì vẫn không thể mở được cửa mộ. Lúc trước tôi có nghe nói qua lăng mộ của triều Thanh, đá niêm phong cửa của bọn họ ở trên mặt đất là để cản cửa mộ bên dưới. Nhưng tuy phương pháp này rất chắc chắn, nó lại không được khéo léo, hơn nữa còn rất dễ mở từ giữa cửa mộ. Khi tôi đang suy nghĩ xa xôi thì Mông Cương đã đi tới vị trí cửa đá, trạng thái cả người giống như mất hồn, cậu ấy chậm rãi vươn tay chạm vào cửa mộ, mà khi tay cậu ấy vừa chạm đến cửa mộ thì người lại rùng mình một cái. Nam Sương thấy thế, tò mò hỏi: “Mông Cương bị sao vậy?” “Suỵt!” Tôi ra dấu im

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip