Chương 1094: Q2 - Chương 193: Tường thành cổ xưa
Sau khi trốn thoát khỏi mộ thất, đoàn người chúng tôi vẫn luôn chạy thẳng về phía trước dọc theo mộ đạo. Mộ đạo càng ngày càng rộng, dưới mặt đất lại còn dùng phiến đá xanh để trải đường, cuối đường mơ hồ hiện ra ánh sáng. Bọn tôi tăng tốc, một hơi chạy ra khỏi phía cuối mộ đạo. Nhưng vừa mới chạy ra khỏi cuối mộ đạo thì chúng tôi đã lập tức bị một màn trước mắt này làm cho chấn động. Trước mặt là một bãi đất bằng phẳng khổng lồ, bãi đất bằng phẳng này không hề lộn xộn mà được lát những phiến đá xanh phẳng lì một cách thống nhất.
Ở chính giữa xuất hiện một đại đạo rộng chừng hơn năm mét, hai bên là cột đá được khắc rồng khắc phượng, hình như là đại đạo thượng triều của cung điện cổ đại. Đại đạo này kéo dài đến thang đá đối diện, thang đá kia có chiều cao thẳng đứng ít nhất cũng khoảng hai mươi mét! Hai bên tháng đá là lan can, ở giữa chính là bậc thang cương sát. Loại bậc thang cương sát này cũng tượng trưng cho thân phận của chủ mộ, bình thường sẽ chỉ xuất hiện ở lăng mộ của hoàng đế. Bởi vì bậc thang cương sát này vừa cao lại vừa rộng, thế nên người đi lên chỉ có thể khom lưng xuống, tác dụng chính là để cho người ta không thể ngước nhìn dung nhan của thiên tử.
Mà sau khi lên bậc thang cương sát thì sẽ thấy được một loạt tường thành được xây dựa vào núi, cũng được tạo thành từ vách tường, tường chắn mái, lỗ châu mai, pháo đài, cửa thành, pháp canh và các bộ phận khác. Tường thành này được xây dựng rất thú vị, được xây dựa vào núi, vừa hay dán vào vách núi, phảng phất như hòa làm một thể với vách núi vậy. Mà ở lối vào, cũng chính là cổng thành đang đóng chặt kia. Vách núi ở hai bên trái phải của chúng tôi cũng có hai hàng tường thành được xây dựng dựa vào núi. Trên vách tường được điêu khắc hình ảnh tiên hạc vả cả tiên đồng, thậm chí còn có hình ảnh “Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh”*.
(*) Khoảng 20 tuổi, Lý Bạch được đạo sĩ trao cho phù triện trường sinh. Trong thơ “Kinh loan ly hâu thiên ân lưu Dạ Lang ức cựu du thư hoài tặng Giang Hạ Vi thái thú Lương Tể”, ông đã viết câu thơ này. Có thể tạm dịch rằng: Tiên nhân vỗ đầu ta, kết tóc (20 tuổi) nhận phép trường sinh. Nếu không phải biết bản thân còn đang ở trong lăng mộ của Cơ Vân Tử thì chắc chắn tôi còn tưởng rằng mình đã xuyên qua thời cổ đại, lúc này đang đứng ở bên ngoài tường thành của châu quận cổ đại rồi ấy chứ! Loại cảm giác nhìn thấy trước mắt này thật sự quá là chân thực!
Thiết kế lăng mộ của Cơ Vân Tử rất đặc sắc, chỉ có thể vào mà không thể ra. Tường thành trước mắt này cũng như thế, xung quanh không có lối đi nào khác, ngay cả vách núi hai bên cũng bị tu sửa thành tường thành. Biện pháp duy nhất là đi vào từ cổng thành mà thôi. Nhìn tạo hình của tường thành này, tất cả mọi người đã đoán được mình đang cách mộ thất chính của Cơ Vân Tử càng ngày càng gần. Nhưng trong lòng mọi người lại không thể nào cao hứng nổi, ai nấy cũng đều im lặng không mở miệng nói chuyện, vô cùng yên tĩnh, không giống như bầu không khí nên có sau khi sống sót sau tai nạn.
Cao Gia Huy trấn an mọi người, cười nói: “Nói vậy là phía sau tường thành này nhất định là mộ thất chính của Cơ Vân Tử rồi, bây giờ chúng ta nghỉ ngơi một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền