ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1105. Q2 - Chương 204: Hoàn cảnh khó khăn

Chương 1105: Q2 - Chương 204: Hoàn cảnh khó khăn

Lần này tôi đã hôn mê rất lâu, hôn mê cũng tầm năm ngày, khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trong bệnh viện, cả người quấn băng gạc giống như một cái kén tằm. Không chỉ tôi, mà những người sống sót khác đều được khám và điều trị tại bệnh viện. Đây là nhân viên y tế được Long Tổ đặc biệt mời đến, bởi vì thể chất của chúng tôi khác, bị thương cũng khác, nên phương pháp điều trị cũng không giống với phương pháp điều trị thông thường. Khi tôi tỉnh dậy, không có ai trong phòng, chỉ thấy Vô Tâm nằm trên giường với đôi chân còn đang bó bột. Tôi thấy cậu ấy đã ngủ say, không dám đánh thức cậu ấy.

Có thể là ngủ quá lâu, tôi chỉ cảm thấy lưng đau nhức, giống như xương cốt sắp gãy hết cả ra. Tôi di chuyển cơ thể nhẹ nhàng, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là hơi đau một chút. Tôi lo nhất là vết thương ở cánh tay, lúc đó tôi bị Thủy Hủy trong mộ thất cắn chặt, suýt nữa thì cắn đứt cả cánh tay. Cũng nhờ tu luyện chân khí, có chân khí hộ thân mới có thể giữ lại được một cánh tay. Nhưng nghĩ lại, nếu tôi là một người bình thường thì tôi sẽ không gặp phải những sinh vật khủng khiếp như Thủy Hủy.

Tôi khẽ cử động cánh tay, phát hiện cánh tay có cảm giác, ngoại trừ đau nhức ra thì dường như không có gì khác thường. Giờ tôi mới hoàn toàn yên tâm, chỉ cần tay tôi không sao là tôi sẽ có thể tiếp tục tu luyện. Sau đó, tôi cử động các bộ phận khác trên cơ thể, sau khi mọi thứ đều ổn, cuối cùng tôi cũng cảm thấy thoải mái. Lúc này, Trình Thiên Sư và Nam Sương cũng đi vào. Hai người họ thấy tôi đã tỉnh lại thì vô cùng vui mừng, vội vàng chạy đến bên cạnh hỏi thăm tình hình.

Tôi lắc đầu cười, nói: “Yên tâm đi, tôi không sao! Thân thể rất khỏe mạnh, khỏe đến mức có thể ăn cả một con bò.” “Xí! Khoác lác!” Nam Sương nguýt tôi một cái, vẻ mặt không muốn lật tẩy tôi. Còn tôi vừa nhìn thấy Nam Sương, tôi không quên được cảnh tượng Quỷ Kiến Sầu bị Du Nhân Phượng hại chết. Anh ấy vốn có thể rời đi, nhưng anh ấy không làm vậy, vì cứu chúng tôi, đã hy sinh bản thân mình.

Tôi vẫn còn đang suy nghĩ, Trình Thiên Sư đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi, chắp tay nhận lỗi: “Sư phụ, đệ tử lúc trước tội nghiệt nặng nề, suýt chút nữa phạm phải sai lầm lớn! Giờ đây đệ tử thành tâm hối cải, muốn xin sư phụ cho một cơ hội. Đệ tử muốn theo chân sư phụ, ở lại Đạo Môn làm việc lớn, dù chết cũng không hối tiếc! Hai đời tổ tông của lão phu không ai có tiếng tốt, ông nội tôi nương nhờ thổ phỉ, bố thì giúp người ta bán ma túy, đến đời lão phu, cũng chỉ là một tên lừa bịp chẳng ra gì. Người ta thường nói bất hiếu có ba loại, lớn nhất là không có con nối dõi.

Tuy lão phu khi còn trẻ vô cùng tuấn tú, tài hoa phong nhã, phong lưu phóng khoáng, chỉ tiếc là phận không có con trai con gái, một đời cô độc. Từ khi đi theo sư phụ, cuối cùng tôi cũng ngộ ra, là người ai cũng phải chết, có cái chết nhẹ tựa lông hồng…” “Trời ơi, đại ca, ông vẫn chưa nói xong ư?” Tôi thấy Trình Thiên Sư vẫn còn định tiếp tục nói, không chịu được nữa cắt ngang ông ta. Miệng lưỡi lão già này có thể đổi đen thành trắng, còn nói nữa, có lẽ nói cả sang việc quốc gia đại sự ấy. Chỉ là trải qua nhiều chuyện như vậy, lão

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip