Chương 1112: Q2 - Chương 211: Chỉ điểm bến mê
Trong lòng có ý muốn kết giao, tôi lập tức bắt đầu tâng bốc: “Nghe đồn Tẩu Cước Nhân chính là Âm Dương Bách Hiểu Sinh, biết âm dương, hiểu càn khôn. Hôm nay được gặp quả là danh bất hư truyền! Nay may mắn được làm quen với hai anh đây, thật đúng là phúc phận của tôi! Trình Thiên Sư, đi tìm quầy lễ tân lấy chút rượu đi, tôi nhất định phải không say không về với hai anh ấy!”Lời này của tôi vừa thốt ra, không riêng gì hai Tẩu Cước Nhân kia sững người mà ngay cả Trình Thiên Sư cũng trợn tròn mắt, không ngừng nháy mắt với tôi, giống như đang nhắc nhở tôi đừng đùa quá trớn vậy. “Trình Thiên Sư, ông chỉ cần đi là được!” Tôi giục một câu, cũng không lo lắng Trình Thiên Sư sẽ bị nhận ra.
Chỉ cần vào được quán rượu thì người ở lễ tân nhất định sẽ không hoài nghi. Lúc trước, khi tôi lén lút trà trộn vào thì đứng ở ngoài hành lang có nghe thấy người trong phòng uống rượu nói chuyện, chắc là Bách Hoa Môn cố ý cung cấp cho những nhân sĩ giang hồ này. Trình Thiên Sư ngây ra một lúc, cuối cùng vẫn làm theo lời tôi. Đợi ông ta đi rồi, Lão Nhị mới hỏi tôi: “Người anh em, tích cách của cậu trái lại có chút hào sảng đấy, cũng không giống người của Ngoại Bát Môn. Nói thật đi, rốt cuộc người anh em đây là thần thánh phương nào?
Có thể trà trộn vào địa bàn của Bách Hoa Môn cướp thiệp mời, người bình thường cũng không có can đảm như vậy đâu!” Lúc nói chuyện, ánh mắt của Lão Nhị vẫn luôn nhìn tôi, miệng nở nụ cười. Tôi trầm ngâm, có phải Lão Nhị này đoán ra thân phận của tôi không? Liệu anh ấy cố ý nói lời này là muốn thăm dò tôi chăng? Những người có chức nghiệp như họ, chắc chắn tính cách không thể so với người ngoài. Chẳng qua là, nếu bọn họ đã hành tẩu giang hồ thì nhất định có tình nghĩa của nhân sĩ giang hồ.
Nếu đã như vậy thì tôi cũng không ngại lớn mật đánh cược một phen. Nếu đánh cược thắng thì có lẽ sẽ kết giao bạn bè với họ, còn nếu thua cược, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Đầu óc tôi nhanh chóng hoạt động, trên mặt vẫn là ý cười phối hợp với thăm dò của Lão Nhị. Đột nhiên tôi thu nụ cười lại, nghiêm mặt nói: “Anh nói không sai, tôi đúng thật không phải là người của Ngoại Bát Môn! Tôi coi các anh như anh em nên cũng không sợ nói cho các anh biết thân phận thật sự!
Thật ra tôi là…” “Người anh em chờ chút đã!” Tôi còn chưa nói xong, Lão Nhị đã nhân cơ hội ngắt lời tôi, cười nói: “Lúc trước tôi đi ngang qua Tương Tây, từng gặp Tẩu Âm Nhân Tương Tây! Bọn họ nói cho tôi biết gần đây Đạo Môn có xuất hiện một thiếu niên chính nghĩa, một thân chính khí, cương trực công chính, dũng mãnh hơn người, cực kỳ giống Lý Sơ Cửu chí tôn của Đạo Môn năm đó! Quan trọng nhất là, thiếu niên này mang mệnh cách Thiên Cương Tinh. Thứ cho mắt tôi vụng về, không biết có nhận sai hay không, có lẽ cậu chính là Lạc Tiểu Ngư trong miệng bọn họ đúng không?” Nghe xong những lời này của Lão Nhị, tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi trong lòng. Cũng may vừa rồi tôi không tiếp tục giấu diếm họ, nếu không hai anh em này nhất định sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác.
Thấy anh ấy nói ra tên của tôi, tôi cũng không giấu diếm nữa, nói: “Anh nói không sai, tôi chính là Lạc Tiểu Ngư. Nếu anh đây không ghét bỏ thì cứ gọi tôi Tiểu Ngư Nhi là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền