Chương 1127: Q2 - Chương 226: Đột nhiên xác chết vùng dậy
Vì có chân khí bảo vệ người nên cơ thể gần như không sao, nhưng quần áo bị đánh cho rách mấy lỗ. Còn ông chủ của nông trường thì khó thoát cái chết, nằm ngay đơ dưới đất, ngực còn cắm con dao chặt tay khi nãy, máu tươi đỏ thẫm chảy liên tục từ vết thương của ông ấy xuống. Không có bất cứ sự giãy giụa nào, cũng không có bất cứ sự thống khổ nào, nhưng khi chết đôi mắt ông ấy vẫn trừng to, miệng há ra như chết cực kì không cam tâm, cách chết rất thê thảm. Ngón tay trái của ông chủ bị tự chặt xuống, tay phải lại trụng nước sôi. Nhiệt độ nước sôi quá cao nên da tay nổi bóng và sưng đỏ hết, mới chỉ một hai phút mà làn da đã bắt đầu xanh đen, sưng to hơn cả đùi.
Bốn chị em Bách Hoa Môn bị bừng tỉnh trước, nhìn thấy phòng bếp bốc cháy thì họ vội cứu hỏa. Rất nhanh sau đó, đồ đệ Tả Hữu của Tả Khâu Sơn cũng chạy đến, mọi người cùng hợp lực dập lửa phòng bếp. Xuân Lan nhìn tôi nghi ngờ, hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Một người đang yên đang lành như ông ấy tự dưng bị người ta giết!” Tôi cười khổ lắc đầu nói: “Không phải ông ấy bị người ta giết mà là chết trong tay quỷ đòi nợ. Phiền mọi người mang thi thể ông ấy đi trước, tôi còn phải đi tìm quỷ đòi nợ.” Tôi không giải thích quá nhiều với họ, tôi cũng không tiện giải thích chuyện này, nói xong là tôi đi tìm Lâm Trung Nghĩa ngay.
Con quỷ đòi nợ kia bị bỏng nước sôi rất nghiêm trọng, theo hướng chạy trốn của nó, hẳn nó sẽ đụng phải Lâm Trung Nghĩa. Nhưng khi tôi tìm tới Lâm Trung Nghĩa thì sửng sốt, quỷ đòi nợ không đi theo hướng này, chẳng lẽ nó đã trốn vào rừng? Tôi còn đang thắc mắc thì Lâm Trung Nghĩa đã hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, sao vậy?” Tôi kể lại câu chuyện cho anh ấy, Lâm Trung Nghĩa nghe xong thì nhíu mày nói: “Tuổi thọ quỷ đòi nợ rất ngắn, sinh ra là vì đòi nợ lấy mạng. Nó sẽ không hại những người khác mà chỉ hại người muốn đòi nợ. Bây giờ ông chủ của nông trường đã chết, không biết quỷ đòi nợ có thể ra tay với bà chủ hay không đây?” Điều mà Lâm Trung Nghĩa lo lắng cũng là thứ mà tôi đang sợ, tôi bảo anh ấy cất vũ khí kĩ trước, sau đó chúng tôi cùng về nông trường.
Nhiều chuyện xảy ra thế này, hẳn là bà chủ sẽ nói cho chúng tôi biết sự thật. Lúc về nông trường, đèn phòng khách đang sáng. Thi thể ông chủ nằm ngay trên bàn, bà chủ ngồi cạnh thi thể, mặt tiều tụy, người ngẩn ngơ, mắt bà ấy ngấn lệ, tóc tai bù xù ngơ ngác nhìn thi thể, yên lặng không nói gì. Bốn chị em Bách Hoa Môn đứng bên cạnh trông, thấy tôi vào thì Xuân Lan lên tiếng: “Hẳn là bà ấy bị đả kích rất lớn, có cần tôi báo cho người nhà bà ấy không?” “Tạm thời không cần” Tôi giải thích: “Chuyện của quỷ đòi nợ còn chưa giải quyết, dù bình thường nó sẽ không tổn thương người khác, nhưng nếu chọc giận nó, chỉ sợ nó cũng sẽ chó cùng rứt giậu đi cắn người, vẫn nên chờ bà chủ tự quyết định đi, chúng ta không thể dính líu tới nhân tình thế thái.” “Ừ.” Xuân Lan ừ một tiếng rồi không nói gì nữa. Tôi ngồi cạnh bà chủ, cố ý ho khan một tiếng: “Khụ khụ… Bà chủ, người đã mất rồi, mong bà bớt đau buồn.” Tôi vừa cất tiếng là bà chủ lập tức lấy lại tinh thần, lắc đầu cười nói không sao với tôi, không quên lau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền