ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1129. Q2 - Chương 228: Bà ấy đang nói dối

Chương 1129: Q2 - Chương 228: Bà ấy đang nói dối

Trước khi làm linh đường xong, tôi đã lén vào phòng bà chủ, cắt một miếng vải mà quỷ đòi nợ thường mặc. Sau khi rời khỏi nông trường, tôi tìm một nơi vắng vẻ, dùng linh phù gấp một con hạc giấy, sau đó treo miếng vải vụn kia lên trên nó. Tôi mặc niệm chú ngữ, thổi một hơi vào con hạc giấy, sau đó, con hạc giấy giơ cánh bay lên. Tôi đi theo sau hạc giấy, đuổi theo mãi đến sâu trong rừng. Khu rừng này không lớn, hẳn là thường xuyên có người hoạt động trong núi, đâu đâu cũng thấy đường nhỏ.

Lúc đến giữa sườn núi, phía trước chợt xuất hiện một cái trại nuôi gà. Đèn sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy trong trại có bóng người. Còn chưa tới gần trại gà, tôi đã chợt nghe thấy một đợt tiếng chó sủa hung dữ. Ngay sau đó, tôi chỉ thấy mấy con chó dữ vây tôi lại. Tiếng chó sủa phá pháp thuật của tôi, con hạc giấy trực tiếp rơi xuống mặt đất hóa thành tro tàn.

Tôi không dám tiếp tục đi lên phía trước, đành phải nhảy tọt lên cây. Mấy con chó dữ kia cứ xúm lại dưới cây, không ngừng sủa tôi. Tôi nhìn mà chột dạ, dọa chúng mấy tiếng, chẳng những không thể dọa chúng đi mà càng khiến chúng hung hăng hơn. Đâm lao phải theo lao, bất chợt có hai người trẻ tuổi cầm đèn pin chạy tới, tay cầm côn, nhất định đã xem tôi thành trộm gà. Một người trong đó chiếu đèn pin vào tôi, tức giận nói: “Cái tên chó mày gan thật, lại tới trộm gà của ông, lần này bị ông bắt quả tang rồi, xem xem lần này mày chạy đi đâu?” Bây giờ tôi là người câm ăn hoàng liên, có khổ khó nói, bèn vội giải thích: “Người anh em, đừng hiểu lầm, tôi không phải trộm gà.

Tôi là du khách đi ngang qua, ở ngay nông trường chỗ giao lộ, không tin anh có thể đi hỏi bà chủ của nông trường đó!” Hai người này rất cảnh giác, một người khác lại nói: “Thế hơn nửa đêm, anh lén lén lút lút làm cái gì? Anh đừng có nói với tôi là anh thích đi dạo núi xem nước ban đêm! Ai cũng nói người thành phố các anh nhiều đầu óc, nhưng tôi cũng chẳng phải đồ ngu. Nói nhanh, anh muốn làm gì?” Tôi cười bất lực, bịa chuyện: “Người anh em, là thế này, hành lí của chúng tôi bị trộm. Tôi cũng không thấy rõ là gì, hình như là một con khỉ, đồ quan trọng của tôi đều ở đó, tôi sốt sắng trong lòng nên mới đuổi theo.” Điều ngoài ý muốn làm, hai người này nghe tôi nói thế cũng không sinh nghi, ngược lại là nhỏ giọng thì thầm.

Tôi chửi thầm, chẳng lẽ nói thế cũng nói đúng à? Tôi thấy hai người không nói chuyện, lại mở lời: “Người anh em, có phải hai người nhìn thấy con khỉ trộm hành lí của tôi không?” Một người trong đó lắc đầu nói: “Vùng chúng tôi không có khỉ, nhưng trước khi anh tới đúng là đã xảy ra chuyện lạ. Không biết là thứ gì đã cắn chết mấy con gà của tôi, nó cắn ngay trên cổ, hút khô cả máu gà. Nhắc tới cũng lạ, mấy con chó tôi nuôi lại chẳng hề phát hiện. Ban đầu chúng tôi còn nghĩ rằng có phải là chồn tới trộm gà hay không.” Người này nói xong, người khác tiếp lời: “Nhưng chồn sợ chó dữ, hẳn không phải là chồn.

Chúng tôi cẩn thận kiểm tra chuồng gà xong, sau đó phát hiện ít da lột trong chuồng. Chỗ da ấy như là bị cháy rụi ấy, nhìn cứ như da người. Hai anh em chúng tôi sợ thứ này lại tới cửa nữa nên cả đêm đều trông chuồng gà.” Tôi nghe anh ấy nói thế,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip