ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 76. Người Miêu tế thiên

Chương 76: Người Miêu tế thiên

Trại của người Cổ Miêu được che giấu quá kỹ, xung quanh lại có sự che chắn của thiên nhiên. Nếu không phải vì cơ duyên trùng hợp, chắc chắn tôi và Diệp Thiếu Khanh sẽ phải tốn không ít thời gian mới có thể tìm được khu trại thần bí này. Nằm giữa núi non trùng điệp, không chỉ có thảo quỷ bà và đường ma âm dương canh giữ, mà sau khi tiến vào vùng núi còn có không ít độc vật. Dù có tìm được nơi này thì khu trại đã được giấu kỹ trong rừng tre rậm rạp. Ngoài rừng tre ra còn có cả những tảng đá che khuất tầm nhìn.

Việc bố trí phòng vệ của trại Miêu có thể nói là tầng tầng lớp lớp. Tôi đứng với Diệp Thiếu Khanh trên một tảng đá rất cao mới có thể nhìn thấy được trại Miêu phía trước. Xung quanh trại Miêu toàn là đá. Bên ngoài lớp đá lại là rừng tre rậm rạp. Lối vào trại có rào phòng vệ bằng tre, đầu tre được vót nhọn, cao tầm hai mét, bảo vệ toàn bộ khu trại.

Ở cửa chính treo một cái đầu lâu bò rất lớn. Nhìn vào trong trại có thể thấy có không ít nhà sàn lấp ló. Nhưng nhà sàn ở nơi này khác với nhà sàn của thảo quỷ bà ở phía ngoài. Nhà sàn ở bên ngoài được làm bằng ván gỗ, còn ở đây được làm bằng tre. Đến ngay cả mái nhà cũng được lợp bằng cỏ tranh.

Tất cả các ngôi nhà đều được dựng lên trên các cọc gỗ cao tầm bốn, năm mươi centimet, dùng để phòng côn trùng, động vật có độc bò lên. Trại của người Cổ Miêu mang đến cảm giác vừa nguyên thủy lại vừa lạc hậu, đến cả đường dây điện cũng không có. “Đi thôi, chúng ta trà trộn vào trong, cẩn thận chút!” Tôi thấy Diệp Thiếu Khanh vẫn đang quan sát bèn nhắc nhở một câu rồi nhảy xuống khỏi tảng đá. Tôi đi trước, sợ ngụy trang chưa đủ kỹ, tôi còn xoa tay xuống đất rồi trát lên mặt, khiến mặt mũi tèm lem. Chỉ cần tôi không nói thì có lẽ họ cũng không thể phát hiện ra được.

Tôi nhìn Diệp Thiếu Khanh sợ bẩn nên cũng không miễn cưỡng bắt hắn làm theo. Tôi bước vào trong trại cũng không thấy có ai cả, chỉ thấy trước cửa mỗi căn nhà sàn đều treo một cái đầu lâu bò. Hơn nữa, mỗi một hộ đều có một điểm tương tự đó là trước bậc thang và cả cổng chính đều rất sạch sẽ, sạch tới mức không nhìn thấy bụi bặm và mạng nhện. Tiếp tục đi sâu vào trong một đoạn thì tôi nhìn thấy một cái chòi, dưới chòi là một sân phơi ngũ cốc hình tròn. Phía trên sân phơi đầy những người Miêu.

Tôi đếm thử, ít nhất cũng trên trăm người, nam nữ già trẻ đều có. Bọn họ mặc trang phục đặc trưng của người Miêu, rất là lộng lẫy. Hình như ai nấy đều trang điểm tỉ mỉ, giống như chuẩn bị tổ chức một hoạt động gì đó long trọng. Tiếp tục nhìn vào trong sẽ thấy ở vị trí chính giữa mà bọn họ đang vây quanh, có một cái cây khô rất lớn. Tôi không nhìn ra được đây là cây gì, nhưng ít nhất cũng phải năm người ôm mới xuể.

Những cành cây của nó hướng thẳng lên trời, giống như đang giương nanh múa vuốt. Trên những chiếc cành đó đều được buộc vải đỏ chằng chịt. Phần rễ cây được bảo vệ bởi một lớp tường đá xếp thành hình tròn. Đầu lâu người được xếp chồng trên đống đá đó, không biết đã có biết bao người xông vào và bị giết chết ở đây. Tôi và Diệp Thiếu Khanh cũng giật mình khi nhìn thấy cái cây cổ quái này.

Đây có lẽ là nơi cúng tế thường ngày của bọn họ. Nhưng tôi không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip