Chương 84: Người tới sau
Giọng nói này là của một người trung niên, nghe rất ngang tàn, bá đạo. Tôi và bác Diệp đều sững người khi nghe thấy cái giọng điệu kiểu này. Chúng tôi thật sự không ngờ kẻ ngoại lai này lại dám tới trại của người Cổ Miêu rồi ăn nói ngang ngược như vậy? Đối mặt với người Cổ Miêu, trốn còn chẳng nổi, càng không nói tới việc trêu ngươi bọn họ. Cái tên dám nói chuyện ngang ngược này, nếu đầu không có vấn đề thì chắc chắn thực lực cũng không phải dạng vừa.
Tôi và bác Diệp trốn sau cái cây khô, không dám trèo lên. Phía trên trống trơn, không có chỗ nào để che chắn. Nhưng sau khi tiên linh bà thực hiện nghi lễ tam tế của người Miêu thì cái cây khô này đã nảy ra chút mầm xanh. Sau khi trốn kỹ rồi, tôi mới thò đầu ra nhìn. Tôi thấy có tầm mười người đang đứng đôi co với đám người tiên linh bà.
Phục trang của bọn họ đều giống nhau, là đạo phục. Cầm đầu là một người đàn ông trung niên, nhưng tôi chỉ có thể nhìn thấy lưng ông ta. Còn có một người đứng sau người đàn ông trung niên đó, khi nhìn thấy bóng lưng hắn ta, tôi có một cảm giác rất quen thuộc. Tôi còn đang suy nghĩ về người này thì bác Diệp đột nhiên lên tiếng: “Là Bạch Viêm, gia chủ Bạch gia ở huyện thành các cậu. Gia chủ Bạch gia?
Cũng chính là cha ruột của Bạch Thừa Chí, người đã bị Tả Âm hại chết. Nghĩ tới đây, tôi lập tức nghĩ ra bóng lưng của kẻ kia, đó chính là Tả Âm. Bạch Viêm tới tìm tôi, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do Tả Âm giở trò, nói tôi và Tử Long hại chết con trai của ông ta, nên bây giờ ông ta tới tìm chúng tôi báo thù. Tả Âm nhận ra thân phận của tôi. Gã lại là đồ đệ của Chu Bát Tự.
Giờ đây tôi đã biết Chu Bát Tự vẫn còn sống, vậy thì chắc chắn bọn chúng cũng sẽ không tha cho tôi. Hơn nữa, hình như Diệp Thiếu Khanh cũng có liên quan tới Chu Bát Tự. Nói cách khác, lần hành động này của chúng tôi là do Diệp Thiếu Khanh để lộ ra nên bọn chúng mới đuổi theo được tới đây. Thảo nào Diệp Thiếu Khanh lại bảo tôi trốn đi. Đúng lúc này, tiên linh bà đột nhiên lên tiếng, hơn nữa còn nói tiếng phổ thông: “Tộc Cổ Miêu chúng ta vẫn luôn sống trong thập vạn đại sơn, không qua lại với người ngoài bao giờ.
Không phải tộc Cổ Miêu chúng tôi sợ các người mà là chúng tôi không muốn tranh chấp, gây nên thương vong không đáng có. Giờ các người tới địa bàn của chúng tôi, lại ăn nói ngông cuồng, còn hùng hổ dọa người. Các người không sợ tới đây rồi thì không còn đường trở về sao?” Giọng nói của tiên linh bà đầy khí phách nhưng hình như Bạch Viêm đã có sự chuẩn bị kỹ càng. Ông ta cười ha ha, nói giọng khinh thường: “Tôi nói rồi, tôi không muốn xảy ra tranh chấp với các người. Tôi chỉ muốn các người giao ra hai người, chúng tôi sẽ đưa bọn chúng đi ngay.” “Ha ha…” Tiên linh bà cười lạnh lùng: “Trước hết, trại chúng tôi không có người mà các ông cần.
Thứ hai, trại Cổ Miêu càng không phải chỗ các người muốn tới là tới.” “Xem ra các người không có ý định giao người ra. Vậy đừng có trách bọn tôi.” Người mở miệng lần này chính là Tả Âm. Gã đi về phía trước hai bước, nhìn tiên linh bà, nói: “Nghe nói Cổ Miêu các người ngoài dưỡng cổ còn biết tà thuật. Hôm nay tôi cũng muốn thử xem sao! Người của Bạch gia nghe lệnh, giết cho ta, không chừa lại một mống dù
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền