Chương 92: Thần chú đạo gia
“Cái gì? Sơ Cửu, cháu muốn dùng thuật Thiên Lôi?” Bác Diệp nghe thấy vậy, lập tức thốt lên vì bất ngờ. Ánh mắt bác ấy nhìn tôi đầy kinh ngạc. “Vâng!” Tôi gật đầu cười, nói: “Nếu cái cây này không bị phá hủy, nó vẫn sẽ làm hại người. Cháu biết tình hình bên trong, toàn bộ đều là huyết cổ.
Nếu đám huyết cổ này bay ra ngoài thì sẽ hại chết rất nhiều người. Hơn nữa, quan tài cổ trùng còn không bị phá hủy thì tiên linh bà vẫn sẽ cai trị trại Cổ Miêu này. Mặc dù cổ thuật rất đáng sợ, nhưng nó cũng là một sự đau khổ đối với những người tộc Cổ Miêu. Nếu không có tiên linh bà, bọn họ có thể sống một cách tự do. Trên thế giới này có thần linh, nhưng tiên linh bà thì không phải, bà ta chỉ là một thứ tà ma mà thôi.
Cái kiểu thống trị ngu muội này sẽ còn tiếp tục qua nhiều thế hệ. Còn một lý do khác, cháu muốn bổ đôi cái cây khô này là để bắt tiên linh bà nói cho cháu biết tung tích của Tử Long!” Khi tôi nói đến đây, bác Diệp hiểu ý gật đầu, nói: “Nhưng mà Sơ Cửu à, thuật Thiên Lôi là đạo thuật thượng thừa, nếu không có tu vi nhất định thì không thể khống chế nổi. Đạo thuật này cần mượn sức mạnh của tổ sư gia, cháu mà thất bại thì sẽ bị phản phệ. Nếu Thiên Lôi không đánh trúng cây này thì sẽ đánh chết cháu! Thật ra bác thấy, nếu không chắc chắn thì chúng ta dùng lửa thiêu rụi cái cây này đi!” Tôi biết điều lo lắng của bác Diệp, bác ấy lo lắng tu vi của tôi không đủ.
Thật ra tôi cũng không có mấy tự tin. Dẫu sao thì đây cũng là đạo thuật cần mượn sức mạnh của tổ sư gia, của tự nhiên, là sức mạnh vô cực vô hạn, tu vi không đủ tuyệt đối không thể khống chế được. Năm đó sư phụ Tiêu Dao Tử trốn trong quan tài của nhà tôi đã dùng thuật hô phong hoán vũ mới cứu sống sư phụ và ông nội tôi. Tôi đã theo sư phụ học đạo hơn bảy năm, tôi tin mình có thể. Tôi cười nói: “Bác Diệp, vì vậy cháu mới cần bác giúp cháu.
Cháu tin bác, cũng tin bản thân mình.” Tôi nhìn bác Diệp bằng ánh mắt vô cùng kiên quyết, không chút tránh né. Bác Diệp nhìn thẳng vào mắt tôi, cuối cùng gật đầu: “Được! Cháu là hi vọng của phái Huyền Chân, nếu không thể khống chế nổi thuật Thiên Lôi thì cũng là số trời đã định!” “Vâng!” Thấy bác Diệp đồng ý, tôi mới lấy nhang ra, trên người tôi đã không còn lá bùa nào. Tôi cắm nhang ở bốn hướng đông tây nam bắc, bác Diệp thì giúp tôi bày trận nhang bằng tiền Ngũ Đế, tức dùng sợi dây đỏ xâu tiền Ngũ Đế lại rồi quấn lên cây nhang. Sau khi chuẩn bị xong, tôi mới ngồi khoanh chân trên mặt đất, bác Diệp cũng ngồi khoanh chân trên mặt đất, nhưng là ngồi bên ngoài trận nhang để giúp tôi duy trì đạo pháp.
Bác ấy đốt ba cây nhang đưa cho tôi, hỏi: “Sơ Cửu, chuẩn bị xong chưa?” “Vâng!” Tôi gật đầu, nhắm mắt lại, một tay cầm ba nén nhang, một tay cầm thước trấn hồn, hai tay bắt chéo nhau, bắt đầu đọc chú tế bái tổ sư gia: “Tổ sư gia tại thượng, đệ tử phái Huyền Chân Lý Sơ Cửu, hôm nay thắp nhang cầu xin tổ sư gia ban cho sức mạnh, trợ giúp đệ tử trảm tà ma, trừ ma vệ đạo. Tam thỉnh tam giáo…” Tôi vừa nói xong thì cúi đầu ba lần, bác Diệp cũng làm theo tôi. Sau khi bái lạy tổ sư gia, tôi chống một chân, đứng bật dậy, hai tay thi triển kiếm pháp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền