ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 96. Đệ tử Thiếu Lâm

Chương 96: Đệ tử Thiếu Lâm

Khi thầy cản thi hét to xong đi vào trong trại, trông ông ta giống như không nhìn thấy chúng tôi. Ông ta vừa hét loạn xạ, vừa đi về phía sân phơi mà chúng tôi đang đứng rất tự nhiên. Đại Bưu và lão thầy bói ở gần họ nhất. Họ bước vào thì tôi cũng đã nhìn rõ mặt mũi của ông ta. Khuôn mặt râu quai nón, trên mép còn để râu cá trê, nhìn khá khôi hài.

Ông ta vừa tới gần phía Đại Bưu thì Đại Bưu lập tức quát lớn, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Mau cút đi, đây không phải là nơi mà ông nên tới.” Giờ thì thầy cản thi này mới ngẩng đầu lên. Mũ thiên sư trên đầu ông ta đã bị lệch qua một bên. Ông ta vội vàng chỉnh cái mũ lại cho ngay ngắn, gật đầu, khom lưng, cười nói: “Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi tôi ngủ thiếp đi mất!” Nhìn bộ dạng buồn cười và cả câu nói vừa rồi của ông ta, đến cả Lâm Y Y đang bị uy hiếp cũng không nhịn được bật cười. “Cút mau, nếu không đừng trách tao không khách khí!” Đại Bưu vẫn đề phòng nhìn ông ta, đồng thời thúc giục lão thầy bói: “Mau lên, trì hoãn nhiều thời gian quá rồi!” “Mẹ kiếp, mày ồn ào cái gì, nếu mày làm được thì làm đi?” Lão thầy bói bị giục đến phiền bèn vặc lại Đại Bưu một câu. Đại Bưu nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng gã biết đây là lúc quan trọng nên chỉ đành nén giận. Thầy cản thi từ từ đi về phía Đại Bưu, hỏi: “Các anh này, các anh có cái gì ăn không? Tôi có hơi đói, đợi tôi đưa thi thể tới nơi rồi, tôi đây sẽ mời các anh uống rượu chơi gái, thế nào?” Thầy cản thi vừa nói vừa đi tới trước mặt Đại Bưu. Đại Bưu đang giữ Lâm Y Y làm con tin, thấy vậy bèn lùi lại một bước, tức giận quát to: “Ông nói mày cút, mày không nghe thấy phải không? Có tin ông giết chết mày luôn không?” “Ôi cái đệch!

Sao các anh nói chuyện bạo lực vậy? Dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý nha.” Thầy cản thi không hề tức giận mà ngược lại còn cười hì hì: “Tôi chỉ muốn xin ít đồ ăn, ăn no sẽ tiếp tục cản thi!” Thầy cản thi này không hề có vẻ gì là sợ Đại Bưu, ngược lại còn từng bước ép sát Đại Bưu. Tôi thấy Đại Bưu chau mày, hình như đã nổi lên sát ý, nhưng chỉ một giây sau, dường như gã đã phát hiện ra có điều gì đó không đúng nên hỏi lại: “Đợi đã, mày nói mày là thầy cản thi, vậy thi thể mà mày cần đưa đi đâu?” Đại Bưu không nói thì chúng tôi cũng không thấy có gì bất thường. Gã vừa nói vậy, chúng tôi mới nhận ra, thầy cản thi đi vào nơi này không hề có bất kỳ thi thể nào phía sau, hoàn toàn không giống một thầy cản thi. Nào ngờ ông ta bị Đại Bưu chất vấn như vậy bèn gãi đầu, chau mày, lầm bầm với vẻ mặt nghiêm túc: “Đúng ha, mẹ kiếp chứ thi thể mà tôi phải đưa đi đâu rồi nhỉ?

Không phải là rớt đâu rồi chứ? Hỏng rồi hỏng rồi, lần này cản thi không nổi nữa rồi, thi thể mất tiêu rồi. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì ông đây sẽ bị cười chết mất!” Khi thầy cản thi này lầm bầm, mắt ngó nghiêng khắp nơi, nhìn trước ngó sau giống như đang thật sự tìm kiếm thi thể. “Mày không phải là thầy cản thi! Nói, rốt cuộc mày là ai?” Đại Bưu sinh nghi, phẫn nộ quát hỏi.

“Tôi là thầy cản thi thật mà!” Thầy cản thi đột nhiên cười to, đứng thẳng người, nhìn Đại Bưu cười tủm tỉm nói: “Không đúng, tôi không để mất thi thể.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip