Chương 58. Đạt được thành tựu phá nhà diệt môn(2)
Chương 58: Đạt được thành tựu phá nhà diệt môn(2)
Nên những phản phệ do 【 Đao Đạo Tông Sư 】gấp ba uy lực mang đến, hiện giờ Đậu Trường Sinh đã có thể chịu đựng được.
Đao vung, tuyết rơi.
Băng Phách Đao hiện lên hào quang sáng chói, cho dù là Huyền U cương khí màu đen cũng không có cách nào che lấp được hào quang của Băng Phách đao.
Lớp lớp hàn băng hiện ra trong thần phong, khuếch tán thật nhanh ra tứ phía, thế mà đóng băng luôn được cả vật vô hình.
Thần phong bị đóng băng, lại gặp thêm lưỡi dao chứa Huyền U cương khí đang điên cuồng tiến về phía mình.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc.
Từng tiếng nứt gãy không ngừng vang lên, khối băng không ngừng rơi xuống bên dưới tựa như bề mặt của vách tường.
Trong chớp mất thần phong đã tan biến hơn phân nửa, từng lá cờ thần phong khác vẫn bắt đầu điên cuồng nhưng tốc độ đã dần giảm xuống, không biết từ khi nào, trên lá cờ thần phong đã bị sương lạnh phủ kín, lớp băng hiện ra từng chút một, từng bước khuếch tán ra.
Một cơn thần phong che trời lấp đất dường như có thể thổi tan cả Bộ Khoái phòng giờ đây đã hoàn toàn vô dụng.
Đậu Trường Sinh tiến lên phía trước một bước, thân đao Băng Phách Đao khẽ ngâm, trên nền đất gồ ghề lòi lõm pha cả bùn đất dưới chân, hàn băng cứ thế bắt đầu lan tràn, mỗi một bước hắn đi, hàn băng cũng khuếch tán thêm một bước.
Mới giây trước là mùa thu, giây tiếp theo đã là mùa đông khắc nghiệt.
Trịnh tổng bộ đầu chua xót không thôi, không tiếp tục giãy giụa nữa, trực tiếp quỳ xuống đất, không còn sức lực chiến đấu.
Da thịt toàn thân nhuộm đầy máu đỏ, như thể bị bôi một tầng thuốc nhuộm màu đỏ lên người.
Hoa tuyết không ngừng bay xuống, rơi lên trên da thịt phát ra tiếng xì xèo, ánh mắt hắn nhìn về phía Đậu Trường Sinh đang cầm đao đi đến.
"Không hổ là bán thần binh, dù ta đã tàn một nửa nhưng chung quy vẫn là Phong Hoả cảnh."
"Đao trảm được Phong Hoả cảnh, việc này nhất định sẽ khiến ngươi vang danh thiên hạ, đủ để xếp hạng trên Nhân Bảng của ngươi cũng sẽ bay lên trăm vị trí đầu, một số kẻ khiêu chiến đáng ghét kia muốn kiếm của hời đều sẽ biến mất chẳng còn một mảnh."
Trịnh tổng bộ đầu ho khan một tiếng, nhưng lại không thèm lau đi máu tươi bên miệng, ánh mắt vẫn luôn nhìn Đậu Trường Sinh, tiếc nuối nói: “Ta và ngươi không oán không thù, lần này ra tay chỉ vì khát khao có được một cơ hội báo thù rửa hận cho Thế Minh."
"Đáng tiếc, cuối cùng tài nghệ của ta không bằng người."
"Để bù lại món nợ của ta, mọi tiền bạc, khế đất, võ học do Trịnh gia tích lũy nhiều năm đều nằm trong Thần Tài Các, ta đã giao phó xong xuôi hết rồi, ngươi đi đến đó là lấy được ngay."
"Dù ngươi có đi lấy hay không, có tha thứ cho ta hay vẫn tiếp tục hận ta? Ta cũng chẳng hề để ý, ta chỉ mong tâm mình được thanh thản, như thế lòng ta mới dễ chịu được."
"Chuyện xảy ra lần này là do sự sắp đặt của lão Tôn Cần Hổ nham hiểm kia."
"Với sự xảo trá ngoan độc của hắn, việc này chắc chắn có sự chuẩn bị phía sau, nếu ta đã không giết được ngươi thì người ra tay tiếp theo sẽ là Trương Thiếu Quyền.
"
Lại hộc ra một búng máu tươi, Trịnh tổng bộ đầu không nhìn Đậu Trường Sinh nữa, ngước mắt nhìn thoáng qua vòm trời, đầy trời tuyết rơi, đất trời một màu trắng tuyết.
"
Tuyết đẹp thật."
Cúi đầu nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền