Chương 100:
Trời dần tối, nhiệt độ chuyển lạnh.
Lâm Lăng cười khẽ một tiếng, sau đó ngồi xổm xuống nói với con chó biến dị:
"Vậy thì mi ở lại đi."
Con chó biến dị vui vẻ hú lên một tiếng.
Lâm Lăng cười nói:
"Nhưng ở lại thì phải tuân thủ quy tắc, không được vào nhà, không được tùy tiện lấy đồ, không được phản bội, còn phải làm việc!"
Con chó biến dị gật đầu đồng ý.
Tiểu Lục không ngờ đồng minh vừa mới đứng chung chiến tuyến với mình, giây sau đã phản bội, tức giận đến nỗi chống nạnh định đi đánh Hạ Mạt.
Lâm Lăng giữ chặt Tiểu Lục, nhỏ giọng nói với nó: Nếu nó ở lại, sau này sẽ không phải lo điện thoại hết pin nữa.
Tiểu Lục lập tức im lặng: Vậy tôi có thể tiếp tục chơi hộp đen không?
Lâm Lăng ừ một tiếng:
"Năm ngày chơi một lần."
Tiểu Lục rung rung lá, giả vờ hào phóng nói: Vậy thì cô để nó ở lại đi.
"Đã ở lại rồi, vậy ta phải đặt tên cho mi."
Lâm Lăng nhìn con chó biến dị lông xám xịt,
"Đại Hôi? Cún? Vượng Tài? Tham Thực Cẩu? Mi thích cái nào?"
Con chó biến dị dựng tai lên nghe, nó thấy cái nào cũng không hay, khịt mũi khinh thường.
"Chê tên khó nghe à? Nhà chúng ta cũng không phải là nhà thư hương, chỉ là nông dân trồng trọt, mi đến đây thì nên nhập gia tùy tục."
Lâm Lăng nói xong lại không nhịn được cười,
"Thực ra ta cũng thấy mấy cái tên này quá quê, nhưng đặt tên quả thực là quá khó đối với ta, ta chỉ là một đứa đặt tên dở tệ."
Tiểu Lục quấn lấy cổ tay Lâm Lăng, nịnh nọt nói: Tôi đặt tên cho nó.
Lâm Lăng:
"Mi đặt tên gì?"
Tiểu Lục rung rung lá, đùa nghịch: Chó xấu xí!
Lâm Lăng: "..."
Tiểu Lục: Nó xấu quá, Chó xấu xí hợp với nó nhất!
Con chó biến dị vì trước đó bị sói xé rách mất nửa mặt, sau khi lành thì bị hủy dung, bây giờ đúng là trông hơi xấu, nhưng đây cũng không thể trở thành lý do để công kích, vì vậy Lâm Lăng xách Tiểu Lục lên:
"Mi cũng không đẹp, ta gọi mi là dây leo xấu xí thì thế nào?"
Tiểu Lục khinh thường rung rung lá: Không được!
Hạ Mạt liếc nhìn Tiểu Lục, trong lòng nghĩ Tiểu Lục không nên gọi là Tiểu Lục, mà nên gọi là Tiểu ác bá mới đúng.
Bên này ầm ĩ dữ dội, con chó biến dị vẫn thản nhiên nằm trên mặt đất, đuôi vẫy qua vẫy lại, thực ra nó không quan tâm có tên hay không, cũng không có yêu cầu gì, chỉ cần không giống con cá đầu to trong ao, cũng đừng giống cái dây leo xanh thích gây chuyện này là được.
Lâm Lăng nhìn con chó biến dị đang nằm im lìm nhắm mắt dưỡng thần ở một bên, lúc không ăn trông rất có phong thái của một lão đại, cô chợt nảy ra một ý:
"Theo cách tính tuổi của chó, mi hẳn lớn tuổi hơn chúng ta, vậy thì gọi mi là Cẩu Ca đi."
Hạ Mạt và Tiểu Lục đồng loạt nhìn về phía Cẩu Ca biến dị: Cẩu Ca?
Con chó biến dị chống cằm dậy, Cẩu Ca? Nghe có vẻ rất oai phong.
Tiểu Lục không hài lòng chống nạnh: Gọi là xấu xí ca còn tạm được!
Nói xong lại nhảy nhót đến bên con chó biến dị, nịnh nọt gọi: Chó xấu xí, Ca xấu xí, Xấu ca...
Con chó biến dị nhấc mí mắt liếc Tiểu Lục một cái, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, lười chấp nhặt với Tiểu Lục.
Hạ Mạt có chút bài xích thành viên mới cũng cố tình gọi theo một tiếng: "Xấu Ca."
Lâm Lăng tạm thời sắp xếp cho Cẩu Ca biến dị một chỗ ở dưới mái hiên.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền