Chương 440:
Nghiêm Minh Xương cả thân ướt sũng run rẩy:
"Tôi không làm gì cả, tôi chỉ đi trồng cây, tôi chỉ tò mò muốn xem thử."
Nghiêm Minh Xương đau đến mặt mũi nhăn nhó, cơn đau khiến hắn tỉnh táo hơn. Hắn tự hỏi mình đã phạm phải sai lầm gì. Hắn vẫn chưa từng thấy Lâm Lăng làm gì cả, hắn tưởng Lâm Lăng chỉ là một người phụ nữ bình thường, chỉ là chiếm được một nơi tốt vào thời điểm tốt nhất. Nghiêm Minh Xương nhìn cánh tay bị đâm xuyên của mình, cái giá phải trả cho sự coi thường quá đắt.
"Chỉ tò mò thôi sao? Vậy tôi cũng khá tò mò không biết trong đầu anh chứa thứ đậu hũ thối nào?"
Lâm Lăng liếc nhìn những người đang đứng xem, có ý giết gà dọa khỉ, giơ chân đá vào một cây sung con bên cạnh Nghiêm Minh Xương.
Mọi người kinh ngạc nhìn một cây con biến thành một cây sung lớn, tán cây khổng lồ, cành lá sum suê, giống như một chiếc ô che nắng khổng lồ, che bớt đi một chút oi bức cho tất cả mọi người. Cây con ngay lập tức cao lớn, cành và lá nhanh chóng vươn ra bốn phía, trực tiếp xuyên qua cánh tay Nghiêm Minh Xương, treo hắn lên cây. Hơn nửa người Nghiêm Minh Xương treo trên thân cây, một tay hắn cũng bị cành cây mọc ra từ bên cạnh đâm xuyên, máu nhỏ giọt xuống.
Những người vốn còn muốn nói giúp Nghiêm Minh Xương đều im bặt. Trước thực lực tuyệt đối, bọn họ đều là pháo hôi, hà tất phải vì một người không thân thiết mà đắc tội với thôn trưởng?
Lâm Lăng thu hết biểu cảm trên mặt những người này vào mắt, khẽ cười một tiếng, sau đó quay sang nhìn Lục Dục:
"Đội trưởng Lục, xin lỗi, vốn định trả lại cho khu an toàn nguyên vẹn, nhất thời không kiềm chế được."
Hạ Minh liếc nhìn người bị cắm trên cành cây, căn bản không hề có ý định trả lại nguyên vẹn cho khu an toàn đúng không?
Lục Dục không để ý, ừ một tiếng: "Không sao."
Lâm Lăng cười một tiếng, như vậy cũng được:
"Hắn là người do khu an toàn đưa tới, làm ra chuyện như vậy, khu an toàn sẽ chịu trách nhiệm chứ?"
Lục Dục gật đầu:
"Sẽ đưa về, đổi người mới sang."
Lâm Lăng khẽ hừ một tiếng:
"Hắn đã gây ra bóng ma tâm lý nghiêm trọng cho tôi, người mới sẽ được tuyển chọn kỹ càng chứ?"
Lục Dục ừ một tiếng: "Phải chọn."
Hạ Minh liếc nhìn đội trưởng, sao hắn lại thấy có cảm giác phu xướng phụ tùy thế này?
Tiểu Lục và Bát ca chăm chú nhìn Lục Dục, đề phòng anh lại có ý đồ xấu tặng cho lão đại của chúng một chú thỏ nhỏ dễ thương lông xù.
Lục Dục nghi hoặc nhìn Bát ca, rồi nhìn dây leo xanh quấn quanh cổ nó, tìm chuyện hả? Khí thế của người đàn ông rất mạnh, Bát ca trốn sau lưng Lâm Lăng, tuy nó có lòng muốn tra hỏi, nhưng cũng tự biết mình, đánh không lại người ta thì hà tất phải tự chuốc lấy tội?
Tiểu Lục khinh thường nhìn Bát ca: Vô dụng!
Lục Dục liếc nhìn Tiểu Lục rồi thu hồi tầm mắt. Anh nhìn Lâm Lăng:
"Lần này vừa hay có việc đi ngang qua, tiện thể mang theo một ít gia vị và hạt giống, tôi đưa vào cho cô nhé?"
Hạ Minh nghe thấy câu này, trong lòng lật một cái, vừa hay cái gì? Tiện thể cái gì? Rõ ràng là đội trưởng cố ý chọn nhiệm vụ bên này, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì cố ý vòng qua đây. Lục Dục cảnh cáo liếc nhìn Hạ Minh, bảo hắn đừng nói lung tung. Hạ Minh lùi lại hai bước, được được được, đội trưởng nói gì cũng đúng.
Lâm Lăng nhìn thấy sự tương tác giữa Lục Dục và Hạ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền