Chương 481:
Lục Dục dẫn Từ Dao rời đi rồi thì không còn tin tức gì nữa, Lâm Lăng cũng không đi làm phiền, chỉ mong có thể bắt được tên bác sĩ ba mặt một lời kia để trả lại công bằng cho mọi người.
Công bằng là dành cho những người đã sớm trở thành xương khô, Lâm Lăng vuốt ve chiếc lá của Tiểu Lục, cô đã chịu nhiều đau khổ, nhưng cô không cần công bằng.
Bị coi như đồ chơi, Tiểu Lục không hài lòng giãy khỏi tay Lâm Lăng, tức giận đứng trên vai Lâm Lăng cáo buộc cô thô lỗ: Cô làm tôi đau rồi.
"Ồ, xin lỗi nhé."
Lâm Lăng nhìn Tiểu Lục mà không có chút thành ý nào, một cọng dây leo xanh biết gì mà đau chứ?
Tiểu Lục không hài lòng chống nạnh: Cô chẳng có chút thành ý nào cả.
Lâm Lăng cười tủm tỉm nhìn Tiểu Lục, nghĩ thầm đúng là cô còn khá rõ ràng.
Tiểu Lục rung rung lá: Tôi đâu có ngốc.
"Được, mi không ngốc."
Lâm Lăng nói xong câu này thì thấy Tiểu Lục vui vẻ nhảy cẫng lên, trong lòng cô không khỏi thở dài, còn nói mình không phải là đồ ngốc, cố chấp làm gì chứ?
Sau khi bị Tiểu Lục chọc ghẹo, tâm trạng vốn không tốt của Lâm Lăng dần dần khá hơn nhiều, chuyện đã qua, cô đã sớm 'tái sinh', không cần phải nghĩ nhiều nữa.
Thấy Lâm Lăng vui vẻ hơn nhiều, Tiểu Lục cũng rất vui, nó tiến đến trước mặt Lâm Lăng hỏi: Cô vui hơn chút nào chưa? Vui hơn chút nào thì tối nay có thể làm món thịt ngon để ăn mừng không?
Tiểu Lục ngây người tại chỗ, làm xong việc là không được ăn nữa sao?
Lâm Lăng: Không được ăn nữa.
Tiểu Lục bắt đầu giở trò ăn vạ: Tôi đã vất vả giúp cô canh gác ba ngày, cô đừng có qua cầu rút ván!
Lâm Lăng khẽ cười:
"Mấy ngày trước cho ăn cho uống tử tế, hôm nay còn muốn ăn nữa sao? Mau đi học thêm đi, kỳ thi cuối kỳ mà không đạt thì không có thịt mà ăn đâu."
Tiểu Lục như người mất hồn nằm vật ra đất: Hu hu hu, sao còn phải học thêm nữa?
Lâm Lăng nhìn Tiểu Lục với vẻ chán ghét:
"Đừng có đứng chình ình ở đây nữa, còn không đi làm bài tập, làm không tốt thì tối nay không có cơm đâu."
Tiểu Lục lập tức ngã thẳng xuống đất, định giả chết để không phải làm bài tập.
Lâm Lăng rất quen thuộc với đủ mọi mánh khóe của Tiểu Lục:
"Giả chết cũng vô dụng thôi, chỉ cần mi chưa tốt nghiệp thì ta vẫn sẽ bắt mi làm bài tập."
Tiểu Lục nghe xong câu này thì không phục dựng thẳng lá lên: Cô là ma quỷ sao?
Bát ca và Xuân Miên cũng gật đầu đồng tình:
"Lão đại, chị là ma quỷ sao?"
"Nếu ta là ma quỷ thì đã không cho bọn mi ăn ngon uống tốt rồi."
Lâm Lăng tức giận đáp trả:
"Bọn mi bình thường chẳng làm gì cả, còn suốt ngày bám theo ta ăn bám uống chực, ta đã đóng học phí cho bọn mi rồi mà bọn mi còn không đi, có phải muốn làm phản không?"
Bát ca lập tức nói:
"Ngày nào em cũng đi học mà."
Lâm Lăng khẽ cười:
"Đừng tưởng ta không biết mi đi học để làm gì, suốt ngày cùng con vẹt kia chui qua chui lại trên cành cây."
Bát ca ngượng ngùng giơ cánh che đầu:
"Ôi chao, lão đại đừng nói kỳ cục như vậy, em và Tiểu Mỹ sẽ ngượng lắm."
"..." Lâm Lăng đột nhiên ngửi thấy một mùi chua loét khó chịu của tình yêu, có phải đang bắt nạt mọi người không có đối tượng không?
Xấu Ca sủa một tiếng: Cô cũng có mà.
Lâm Lăng liếc nhìn Xấu Ca, giơ tay lên che miệng khẽ ho một tiếng, sau đó tiếp tục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền