ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 494:

Lâm Lăng kê tấm ván gỗ lên ghế đẩu, sai Tiểu Lục đặt con heo lên tấm ván gỗ này. Tiểu Lục rung lá ra hiệu: Có. Sau khi trói heo xong, cô quay đầu hỏi Lục Dục và Hạ Minh:

"Hai người biết giết heo không?"

"Đã từng xem."

Hạ Minh xắn tay áo, lấy ra một con dao găm: "Để tôi."

Giết heo máu me, Lâm Lăng vui vẻ để Hạ Minh tiếp quản:

"Cần chuẩn bị gì không?"

"Lấy một cái chậu để đựng tiết heo, ngoài ra đun một nồi nước sôi, lát nữa dùng để dội heo cho sạch lông."

"Được." Lâm Lăng chuẩn bị mọi thứ xong.

Cùng lúc ấy, Lâm Lăng nghe thấy cuộc đối thoại của Hạ Mạt và Lê Tử. Lê Tử đã bắt đầu tưởng tượng đến mùi vị của thịt heo, cô bé không nhịn được nuốt nước bọt:

"Anh Hạ Mạt, em giúp anh rất nhiều việc, lát nữa em có thể ăn một miếng không?"

Hạ Mạt lén nhìn Lâm Lăng, lén nói: "Được."

"Anh Hạ Mạt, vậy em đi làm việc ngay đây."

Lê Tử đã không thể chờ đợi thêm được nữa.

Hạ Mạt còn muốn tiếp tục xem giết heo:

"Đợi một lát..."

Lâm Lăng nhắc nhở cậu:

"Hôm nay cậu phải đi lấy bảng điểm, hai người còn không đi sao?"

"Có thể lát nữa đi không?"

Hạ Mạt thực sự còn muốn xem tiếp các bước giết heo sau đó.

Lâm Lăng thúc giục họ:

"Còn phải đợi rất lâu nữa, hai người mau đi ngay, đừng để thầy giáo đợi lâu."

"Vậy được rồi."

Hạ Mạt chỉ có thể đi lấy bảng điểm trước.

Tiểu Lục còn không muốn đi: Tôi giúp cô trói nó lại, kẻo nó lăn mất.

"Không cần, mau đi đi."

Lâm Lăng còn không hiểu Tiểu Lục đang có ý đồ gì sao?

"Không đi nữa là không có phần của mi đâu."

Tiểu Lục cũng sợ không có phần của mình, vội vàng chạy ra ngoài, chạy được vài mét thì quay đầu lại dặn dò Lâm Lăng: Không được ăn vụng.

Lâm Lăng trừng mắt nhìn Tiểu Lục, nếu còn lải nhải nữa thì ta đánh cho.

Đừng đánh tôi mà! Tiểu Lục chạy mất dạng trong nháy mắt.

"Ha ha ha, giống hệt tôi hồi nhỏ, ghét nhất là đi lấy bảng điểm."

Hạ Minh cười ngặt nghẽo, cảm thấy Tiểu Lục thực sự quá buồn cười!

Lục Dục cũng đầy vẻ tươi cười, Tiểu Lục và những con khác có thể náo nhiệt như vậy, có thể tưởng tượng được cuộc sống hàng ngày của Lâm Lăng thú vị đến mức nào.

Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, Hạ Minh giơ dao lên đâm một nhát vào cổ họng Nhất Nguyệt. Theo tiếng kêu thảm thiết của Nhất Nguyệt, máu heo đỏ tươi phun ra.

Hạ Minh vội vàng lấy chậu đã chuẩn bị sẵn ra hứng tiết heo, một lúc sau đã hứng được một chậu đầy.

Đợi máu chảy hết, con heo cũng không còn thở nữa.

Cảnh tượng này rất tàn nhẫn, nhưng không ai cảm thấy sợ hãi, Hạ Mạt, Lê Tử, Tiểu Lục, Bát Ca, bọn họ đều không giấu được vẻ phấn khích:

"Nó béo thế này, chắc chắn ăn rất ngon."

"Nước sôi rồi, chúng ta bắt đầu dội lông heo."

Hạ Minh nhanh nhẹn bắt đầu làm việc, giống như đã từng làm rất nhiều lần vậy, chỉ một lát sau con heo đã biến thành một con heo trắng lớn không còn lông.

Lâm Lăng thấy lạ:

"Trước đây anh từng học sao?"

Hạ Minh cười nói:

"Xem người khác giết, tự học thành tài."

Lâm Lăng nghĩ thầm Hạ Minh đúng là đa tài đa nghệ, kết quả ngay sau đó lại nghe Lục Dục nói:

"Anh ta vì để ăn ké, nên đã đến trại chăn nuôi trong khu an toàn giúp người ta giết heo."

Hạ Minh vốn còn muốn ra vẻ một chút, không ngờ lại bị đội trưởng vạch trần không thương tiếc nhanh như vậy: "Đội trưởng, tôi là đi học, anh xem bây

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip