Chương 508:
Tiểu Lục, Xuân Miên cùng nhau nhìn chằm chằm vào Hạ Mạt, chờ phản hồi: Ngon không?
Hạ Mạt nhận lấy miếng thịt nướng mà Lâm Lăng cuộn, nhét vào miệng. Sau khi nếm thử cẩn thận, cậu phát hiện mùi thơm của thịt ba chỉ, mùi của gia vị, cùng với mùi thơm thanh mát của rau hòa quyện vào nhau, hương vị rất đặc biệt, rất ngon. Ban đầu cậu còn tưởng rau xà lách không nấu chín sẽ rất khó ăn, nhưng sau khi ăn mới phát hiện mọi thứ đều có thể chấp nhận được, hơn nữa còn cảm thấy rất ngon.
Hạ Mạt gật đầu: "Ngon."
Tiểu Lục và Xuân Miên lập tức quay đầu xin Lâm Lăng cho ăn: Chúng tôi cũng muốn ăn.
"Không vội, từng người một."
Lâm Lăng trước tiên gói một cái cho Tiểu Lục, sau đó lại gói một cái cho Xấu Ca, tiếp theo Đại Hắc, Bát ca, Xuân Miên và Gà tổ tông đều được cho ăn.
Nhưng miệng của Bát ca, Xuân Miên và Gà tổ tông quá nhỏ, căn bản không nhét vào được, trực tiếp bị mắc kẹt ở cổ họng, nhưng chúng lại muốn thử xem rốt cuộc là mùi vị gì, cho nên cứ để Lâm Lăng nhét vào cho chúng:
"Nhét... Nhất định phải nhét..."
Lâm Lăng:
"... Thực sự không nuốt được thì nhả ra, ta không muốn một bữa cơm ngon lành biến thành hiện trường vụ án."
Bát ca vẫn đang giãy giụa lần cuối:
"Em... Muốn... Ăn..."
Cuối cùng, Bát ca chúng nó cũng nuốt vào, nhưng không cảm nhận được bất kỳ mùi vị ngon nào, chỉ ăn được một miệng vị lá rau.
Mấy đứa Hạ Mạt, Tiểu Lục cười không ngớt, miệng nhỏ như vậy mà còn tự chuốc họa vào thân, đáng đời!
Lâm Lăng không để ý đến chúng, lại gói một cái nhét vào miệng Lục Dục vừa mới ngồi xuống:
"Có ngon không?"
Lục Dục sau khi ăn xong thì rất phối hợp nói: "Ngon."
Lâm Lăng còn chưa kịp ăn thì Lục Dục đã hỏi:
"Em ăn chưa?"
Lục Dục cũng bắt đầu gói thịt ba chỉ.
Lâm Lăng đáp:
"Sắp ăn rồi."
Lục Dục đút miếng thịt ba chỉ đã gói cho Lâm Lăng:
"Anh đút cho em."
Lâm Lăng ngẩn ra một chút, rồi há miệng cắn miếng thịt nướng:
"Cảm ơn đội trưởng Lục."
Lục Dục:
"Với anh còn khách sáo gì chứ?"
Cùng lúc ấy, Tiểu Lục nghe vậy thì ra hiệu: Anh rể, tôi cũng muốn.
Lục Dục liếc Tiểu Lục một cái, không để ý đến nó, chỉ nướng thịt cho Lâm Lăng ăn.
Tiểu Lục tức không chịu được, chọc chọc Lâm Lăng: Đút cho tôi.
Lâm Lăng đang nướng lại thịt cũng không để ý đến nó:
"Chờ một lát."
Tiểu Lục buồn bực, các người không cho tôi, tôi có thể tự lấy! Nó tức giận duỗi dài dây leo, muốn đến trộm một miếng thịt trong nồi nướng điện, kết quả vừa mới đến gần, lá đã bị bỏng cháy, đau đến kêu ầm lên: Cứu mạng, lá của tôi...
"..." Nhìn thấy cảnh này, Lâm Lăng chỉ muốn tặng Tiểu Lục hai chữ, đáng đời!
Bát ca, Xuân Miên chúng nó còn trực tiếp hơn, trực tiếp chế giễu nó: "Đáng đời!"
Tiểu Lục không phục, nhe răng với đám Bát ca: Bọn mi chờ đấy!
Bát ca ngẩng cổ lên: Đến đây đi, đến đây đi-
Đối với tình huống như vậy, Lâm Lăng thường không để ý, cô và Lục Dục ngồi một bên, nghiêm túc nướng thịt ăn thịt. Đây là con lợn mà cô đã vất vả nuôi gần một năm, mùi vị rất ngon, nhất định phải nghiêm túc thưởng thức, như vậy mới không phụ lòng đồ ăn ngon.
"Chị, em vui quá, ngày nào cũng được ăn thịt, hôm nay chúng ta giống như đang ăn tết vậy."
Hạ Mạt chưa từng ăn tết, cũng không hiểu ý nghĩa của việc ăn tết trước đây là gì, cậu chỉ cho rằng ăn tết là được ăn đồ ngon mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền