ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88:

Hạ Mạt liếc nhìn Tiểu Lục, thầm nghĩ nếu biết trước thì đã không cần dùng tường đất để chặn thỏ cho nó. Sau đó, cậu chạy đến vùng đất hoang, bước chân nhẹ nhàng cho thấy sự vui vẻ trong lòng. Cậu được Lâm Lăng bảo dùng đất xóa sạch vết máu trên mặt đất:

"Trời sắp tối rồi, đừng để thứ này thu hút những dị thú khác đến."

Hạ Mạt đáp một tiếng "được" rồi bắt đầu làm việc.

Cùng lúc ấy, Lâm Lăng cười lạnh một tiếng, nói với con chó dị biến vừa giúp cô:

"Hai con cho mi, còn lại cho tôi."

Thực ra con chó dị biến chỉ là đi ngang qua, vì trước đó Lâm Lăng đã cho nó một miếng ăn nên nó mới đến giúp. Nó nhìn quanh mấy người, lại cúi đầu nhìn cái bụng lép kẹp của mình, duỗi chân kéo một con thỏ khổng lồ, ý là nó chỉ cần một con là đủ.

Lâm Lăng muốn xách một con thỏ, nhưng kéo mấy lần vẫn không kéo được. Quay đầu lại thì thấy Tiểu Lục quấn chặt vào chân bên kia của con thỏ, đang dùng sức kéo ngược lại. Lâm Lăng sa sầm mặt, "Tiểu Lục."

Tiểu Lục vô tội rung rung lá, giả vờ như mình không làm gì cả:

"Tôi muốn giúp cô xách thỏ."

"Ngoan ngoãn một chút."

Lâm Lăng đưa con thỏ lớn cho con chó dị biến,

"Con này cũng là của mi."

Con chó dị biến khịt mũi, há miệng cắn vào chân của hai con thỏ lớn, kéo lê đi dọc theo rãnh nước về một hướng khác.

Đợi con chó dị biến đi xa, Lâm Lăng giơ chân đá mạnh vào con thỏ,

"Dám phá hoại cây non của tôi, tối nay tôi sẽ làm món thỏ xào cay!"

Hạ Mạt nghe vậy thì mắt sáng lên, tối nay lại có thịt ăn sao? Tiểu Lục phấn khích nhảy múa:

"Tôi muốn ăn một con!"

Lâm Lăng nhướng mày nhìn Tiểu Lục: "Một con?"

Tiểu Lục nhanh chóng gật đầu:

"Thỏ béo cao như vậy, nó ăn một con là đủ rồi."

Lâm Lăng giật giật khóe miệng:

"Còn những con còn lại thì sao?"

Tiểu Lục rung rung lá:

"Một con cho cô ăn, một con tôi ăn."

Lâm Lăng gật đầu, ra hiệu cho nó nói tiếp.

Tiểu Lục lại nói:

"Nửa con cho thằng nhóc, nửa con cho tôi. Còn nửa con cho đàn em, nửa con còn lại cho tôi."

Lâm Lăng: "..."

"Mi đúng là biết chia!"

Tiểu Lục đắc ý rung rung lá:

"Tôi cũng thấy vậy."

"Mơ đẹp thật? Lăn sang một bên đi."

Lâm Lăng dùng cỏ lau gói ba con thỏ lớn lại, kéo về phía sân.

Lâm Lăng trở về sân bắt đầu xử lý mấy con thỏ. Những con thỏ dị biến này trông cao nửa người, lông xù trông rất béo, nhưng sau khi lột da mới biết chúng thực ra đều gầy trơ xương, có lẽ cuộc sống ở vùng hoang dã không mấy dễ chịu. Mổ bụng ra, Lâm Lăng phát hiện trong bụng những con thỏ dị biến này còn sót lại một số vỏ cây khô và rễ cỏ chưa tiêu hóa. Tính theo chức năng tiêu hóa của thỏ thì những con thỏ này hẳn là đã ăn những vỏ cây khô nhiều xơ này vào buổi sáng, chạy gần năm tiếng đồng hồ mới đến lãnh địa của cô.

Lâm Lăng nhớ lại bản đồ, trong phạm vi hai mươi km không có cây cối và cỏ khô, còn hai bên nam bắc ít nhất phải cách xa năm mươi km mới dần có cây cối khô héo, chúng sẽ đến từ hướng nào?

Lâm Lăng hỏi Hạ Mạt:

"Cậu có nhìn thấy những con thỏ này đến từ hướng nào không?"

Hạ Mạt suy nghĩ một lúc:

"Từ phía đông đến."

"Phía đông?" Lâm Lăng nghĩ đến hai hướng đông tây mà mình vẫn chưa khám phá, chẳng lẽ hai bên đó còn có cây cối? Cô phải tìm cơ hội đến đó xem thử.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip