Chương 109 : Giả ngầu xong còn muốn bỏ chạy (2)
Trên cổng thành.
La Hồng mang theo mặt nạ Tà Quân cực kỳ nhạy cảm, cảm nhận được ánh mắt của Văn Thiên Hành, quay đầu nhìn về phía ông già như đang ngắm mưa ở sườn núi nhỏ bên kia.
"Ông già đó, là ai?"
La Hồng hỏi Tử Vi ở bên cạnh.
"Huynh nói Văn Thái phó sao? Ông ta tới từ kinh thành, là thầy của Thái tử."
Tử Vi nói.
"Tên đầy đủ, họ lẫn tên là gì?"
La Hồng lại hỏi.
"Văn Thiên Hành."
Trái lại Tử Vi không có giấu diếm bất kỳ điều gì, mặc dù thấy lạ vì sao La Hồng lại hỏi điều này, nhưng mà chuyện này cũng không có gì bí mật.
La Hồng gật đầu nhẹ, âm thầm nhớ lại trong lòng.
Ông lão này... Xem ra cũng không phải là thứ gì tốt đẹp.
......
Bên ngoài huyện An Bình, bốn phương tám hướng Đông Nam Tây Bắc.
Đều có kẻ mạnh đứng yên lặng xung quanh, mưa to không ngừng rơi xuống, lại biến mất trước một khoảng trống cỡ một trượng xung quanh người bọn họ, hạt mưa không dính vào người.
"Viên Thành Cương có lẽ sắp thua rồi, Hóa Long kiếm dù sao cũng là Hóa Long kiếm, cho dù điệt cảnh cũng vẫn mạnh như trước...."
"Nhưng mà so với Tam Kiếm bị thất bại năm đó thì Vương Thành Cương như vậy là đã mạnh hơn nhiều rồi, đủ để xếp hạng Mười trên Thiên Bảng của Đại Hạ."
Lão đạo nhân cười vuốt vuốt cằm.
Bỗng nhiên.
Lão đạo nhân dường như cảm ứng được điều gì, nheo mắt lại nhìn về phía thành lâu.
Không khỏi cười rộ lên.
"Hay cho một tên Văn Thiên Hành."
......
La Hồng yên lặng đứng trên thành lâu, áo trắng bị cuồng phong gió lốc bên trong cơn mưa to thổi tung phần phật không ngừng nghỉ.
La Hồng mang theo mặt nạ, bỗng nhiên cảm nhận được nguy cơ sắp đến gần.
"Hửm?"
La Hồng quay đầu nhìn Tử Vi không biết chuyện gì.
Lại nhìn Lạc Phong đang giả vờ xem hiểu trận chiến.
Lông mi hơi nhăn lại, nguy cơ không đến từ hai người này vậy thì đến từ đâu?
Một giọt mưa rớt vào trên mặt La Hồng, làm hắn cảm thấy đau đớn.
"Mưa......"
Đôi mắt của La Hồng bỗng nhiên khựng lại.
Một cái chớp mắt tiếp theo, lại phát hiện ra phía trên mái hiên ở tường lâu, từng giọt nước mưa đọng lại hóa thành một bóng người đang ngồi chờ.
Người mưa kia khép hai ngón tay lại, nguyên khí phun trào, làm cho nước mưa biến thành lưỡi kiếm sắc bén, bay thẳng đến chỗ La Hồng.
"La Hồng con trai của La Nhân Đồ đang ở đây!!!"
Mà trong miệng của người mưa kia, thật sự phát ra tiếng giống như chuông lớn.
Giọng nói kia chồng chất lên nhau, truyền ra từ cổng thành.
Bên ngoài huyện An Bình, tiếng mưa to đều trở nên im ắng.
Sau một khắc, lần lượt từng đợt tiếng cười trầm thấp quanh quẩn.
Lạc Phong giật mình, bắt đầu lo lắng, vẽ mặt bỗng nhiên thay đổi, chuyện lớn không hay rồi!
"Muốn chết!"
Khí huyết trên người biến thành giáp, ném ra một đấm như sấm sét, nện mạnh vào lưỡi kiếm mưa. Tuy sức mạnh của thanh kiếm ở tầng Thất phẩm không tính là gì, nhưng phiền phức không phải là chuyện này.
Người mưa kia lại không có lòng chiến đấu, mục đích của gã đã đạt được, liền tính nhảy xuống thành hóa thành nước mưa, trốn thoát bằng kỳ thuật, cho dù là Lạc Phong Ngũ phẩm cũng không làm gì được gã.
"Ai phái ngươi đến?"
Mà La Hồng thì vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm người mưa kia, nói.
Người mưa không trả lời, cũng lười đáp lại.
La Hồng giơ tay lên, nện một đấm vào hư không.
Không nói gì thì cũng thôi đi, giả ngầu xong còn muốn bỏ chạy?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền