Chương 1246 : Rất nhiều chuyện, nhìn thấu, không thể nói ra...
Vùng Cấm Bóng Tối.
Số Không và số Một không để ý tới trạng thái kỳ quái của La Hồng nữa.
Bởi vì họ phát hiện ra, cùng với sự trở về từ cửa tinh không của Nhân Hoàng, La Hồng tựa như cũng khôi phục lại như cũ!
Việc hấp thu quy tắc của La Hồng dần dần có xu hướng viên mãn, tu vi Vương Cảnh hoàn toàn vững chắc.
Vì vậy, bọn họ không để ý tới La Hồng nữa.
Không chết thì không phải vấn đề lớn.
Nhưng vị Nhân Hoàng bước qua cửa tinh không kia lại rất có vấn đề.
Bọn họ là người mạnh nhất trong Tam giới, đương nhiên họ có thể cảm nhận được khí tức của Nhân Hoàng vào lúc này không đúng lắm.
hơi thở của ông ta đang tiêu tán dường như núi đổ nứt toác, sinh cơ dần mất, cận kề cái chết.
Động thiên của Nhân Hoàng đã biến mất, đại lộ cũng vỡ nát hết.
Bây giờ, chẳng có thứ thuốc nào có thể cứu nổi.
Thậm chí, có thể nói Nhân Hoàng chỉ còn lại một tia ý chí đang không ngừng kiên trì.
Nếu không nhờ như vậy, có lẽ Nhân Hoàng còn không bước qua nổi cánh cổng tỉnh không để trở về.
Bùm!
Biển Bóng Tối nhấp nhô lên xuống, những con sóng đang dâng trào mãnh liệt.
Nhân Hoàng bước ra, kim bào loang lổ vết máu tươi, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt.
Ông ta nhìn Vùng Cấm Bóng Tối vô cùng quen thuộc, không khỏi cười nhẹ.
Bóng tối bao trùm lấy ông, cố gắng ăn mòn cơ thể ông ta.
Số Không nhìn lướt qua, nhấc tay lên và búng ngón tay.
Vô số bóng tối lập tức tản ra khỏi cơ thể Nhân Hoàng.
"Một trăm ngàn năm rồi, rốt cục ngươi đã trở về, đáng tiếc..."
Số Không tiếc nuối nói.
Thực ra, Số Không vô cùng thưởng thức vị Nhân Hoàng này.
"Những gì tiền bối đã dạy đều đúng, tiếc rằng năm tháng trôi quá vội vàng, ta không thể quay đầu lại nữa..."
Nhân Hoàng mỉm cười.
"Trên thực tế, nếu có thể mời tiền bối ra mặt giúp đỡ, kết quả có lẽ không phải như bây giờ."
Số Không nói một cách thờ ơ:
"Ngươi không thể giúp ta tự do, ta không trách ngươi."
Nhân Hoàng cười nói:
"Đương nhiên là không liên quan gì đến tiền bối, là do vãn bối học nghệ không tỉnh"
"Ta rời khỏi Tam giới đã trăm ngàn năm, thời gian trôi qua vội vã, hiện tại có thể trở về, văn bối đã biết đủ."
Nhân Hoàng cười tủm tỉm nói, trong giọng điệu có chút vui mừng.
Số Một Thôn Thiên Oa biến thành bản thể, nheo mắt nhìn Nhân Hoàng:
"Ngươi ra khỏi Tam giới, phát hiện ra cái gì?"
"Chắc phải có lý do cho việc ngươi không quay trở lại trong suốt một trăm ngàn năm chứ, đúng không? Ngươi đã phát giác ra bí mật gì?"
"Sức mạnh trong cái phong ấn này thực sự là do ý chí của Thiên Đạo sao?"
Nhân Hoàng loạng choạng bước ra khỏi Biển Bóng Tối và đặt chân lên Vùng Cấm Bóng Tối.
Ông ta bước đi một cách chậm rãi, không nhanh không chậm.
Ông ta không trả lời ngay nan đề của Số Một Thôn Thiên Oa.
Ông ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, từ đây có thể thấy chỗ phía trên Vùng Cấm Bóng Tối bị xé nát, phía trên vùng cấm địa có một Dòng Sông Thời Không đang gầm thét.
Dòng Sông Thời Không như vỡ ra làm đôi, giữa dòng sông đó, bóng dáng La Hồng trong y phục trắng với mái tóc trắng đang nhấp nhô lên xuống.
"Là La Hồng..."
Nhân Hoàng cảm khái.
Mới qua bao lâu đâu, chớp mắt ta cảm ứng được với La Hồng, trước kia hắn mới chỉ là nửa Tôn Cảnh, ai ngờ giờ đã bước tới Vương Cảnh.
Tốc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền