Chương 80 : Một tà áo xanh, một lưỡi kiếm có thể ngăn cản vạn quân địch (2)
Trần quản gia dùng một miếng vải rách, quấn quanh cổ kiếm thanh đồng, ánh mắt bình tĩnh nhìn Văn Thiên Hành.
“Con trai La tướng quân quả là không tệ.”
Văn Thiên Hành nói: “Đây không phải chuyện tốt.”
Trần quản gia vẫn quấn vải quanh kiếm.
“Thật đáng tiếc, lần này ta tới là để bảo vệ hắn.”
Văn Thiên Hành lắc đầu cười. Để tiểu đồng che ô tiến lên, đi ngang qua người Trần quản gia.
Trần quản gia nắm chặt kiếm, quay lưng về phía Văn Thiên Hành, để thanh kiếm lên lưng.
“Thế nên... lần sau mà đến sẽ là giết công tử nhà ta?”
Trần quản gia thản nhiên nói.
Lời nói buông ra, xung quanh chợt trở nên yên tĩnh.
Một hồi lâu.
Văn Thiên Hành mới khẽ lên tiếng: “Cái này còn phải xem La gia thế nào.”
Một bên là tiểu đồng che ô cho, một bên lại có một tiểu đồng khác đỡ lấy ông ta, bóng dáng mờ dần giữa màn mưa.
...................
Bên ngoài thành huyện An Bình.
Từng đạo bóng đen phá vỡ màn mưa, lướt ngang qua nhanh như gió, tựa hồ đang thám thính kết quả của trận chiến kinh khủng kia.
Sườn núi phía Đông.
Một bức tượng đất hình ông lão rót rượu bằng đất sét vẫn giữ nguyên tư thế, một thanh gươm xuyên qua cổ họng tượng, ghim trên mặt đất.
Bãi đất trống phía Bắc.
Một người Hồ vẫn duy trì tư thế giương cung. Nước mưa thuận theo đường cung tinh xảo không ngừng rơi xuống.
Mà một thanh kiếm đâm xuyên qua lồng ngực người Hồ nọ, ngay vị trí trái tim găm xuống đất, khiến cả một vùng thấm đẫm máu tươi
Phía Tây.
Người đàn ông cường tráng đang đứng thẳng bên cây cổ thụ đã bị chia làm hai nửa.
Phía Nam, nơi thượng nguồn con nước cuồn cuộn, có người lướt sóng mà đi, thấy một chiếc thuyền độc mộc chập trùng theo làn nước.
Ở trên con thuyền cô độc đó, một thanh kiếm găm chặt trên người tên Tà tu toàn thân khoác áo bào đen.
Cả nhóm người đều cảm thấy rét run. Bốn vị cao thủ Nhị phẩm...
Đều bị một kiếm đóng đinh!
Ánh mắt cả nhóm người nhìn về phía huyện An Bình lại tràn đầy nét kiêng dè.
Một tà áo xanh, một thanh kiếm.
Có thể ngăn cản vạn quân.
....................
Trần quản gia mang theo cổ kiếm, bước vào Triệu phủ.
Cơn mưa xối xả cả đêm cuối cùng cũng bắt đầu ngớt dần, thành một cơn mưa phùn bay khắp bầu trời.
Khắp mọi nơi đều là thi thể.
Sắc mặt Trần quản gia vô cùng bình tĩnh, cứ thế đi vào trong.
Ba người Lạc Phong, Tử Vi và Phương Chính nhìn thấy Trần quản gia, thái độ cung kính, khom người vấn an.
Nhưng Trần quản gia chẳng để ý tới bọn họ, nghiêm mặt lướt qua.
Ông nhìn thoáng qua bên trong dinh phủ, nhìn thấy Triệu Đông Hán ngã sấp trên mặt đất đầy nước, không rõ sống chết, rồi lại liếc tới La Hồng cả người chằng chịt vết thương.
Trần quản gia, tóc trên đầu hơn ba phần đã bạc trắng, thở hắt một hơi.
Phảng phất trong nháy mắt như đã già đi rất nhiều tuổi.
La Tiểu Tiểu nhìn thấy bóng dáng áo xanh của Trần quản gia, môi nhỏ mím chặt, mặt đầy ủy khuất mong chờ.
“Trần thúc!”
La Tiểu Tiểu nhanh như cắt chạy lại ôm lấy Trần quản gia, nước mắt nước mũi tèm lem dụi vào người ông.
Còn La Hồng chỉ cười nhìn Trần quản gia nhẹ nhẹ gật đầu.
Trần quản gia nhẹ nhàng xoa đầu La Tiểu Tiểu, dịu dàng nói: “Công tử, tiểu thư, không sao chứ?”
“Lão Trần đến đưa hai người về nhà...”
Cơn mưa xối xả kéo dài suốt đêm.
Khiến cả huyện An Bình chìm trong biển nước, nước dâng cao mấy phần.
Mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền