Chương 107: Người Khách Vô Hình (1)
Sau khi sắp xếp mọi thứ, Trần Ca đem theo con búp bê do cha mẹ để lại bên người và tìm cây búa của bác sĩ nát sọ.
“Như vậy chắc không có vấn đề rồi.”
Anh tắt đèn, cắm điện thoại vào đầu sạc rồi đặt lên đầu tủ để quay phim, còn anh thì cầm theo cây búa đa năng trốn dưới gầm giường.
Ánh nến chập chờn, căn phòng trở nên mờ ảo, khi Trần Ca nhắm mắt lại, anh sẽ tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng kinh khủng trong đầu, căn bản không thể khống chế được.
Anh để mắt đến mọi chuyển động xung quanh, cơ thể anh uốn cong, đầu tựa vào chân giường.
Ở góc độ này có thể dễ dàng nhìn thấy đôi dép trên hành lang thông qua cánh cửa phòng đang mở một nửa.
“Dép vẫn còn ở chỗ cũ, không ai chạm vào gạo trắng xung quanh và cũng không hiểu tại sao điện thoại di động màu đen lại bắt mình chuẩn bị những thứ này.”
Cây nến càng ngày càng ngắn, mí mắt Trần Ca cũng dần dần nặng trĩu.
Bóng đêm dần lan ra trong ngôi nhà ma, người đã không được nghỉ ngơi trong mấy ngày liên tiếp như Trần Ca chỉ gắng gượng dưới gầm giường được một lúc rồi không biết đã đi vào trong mộng từ lúc nào.
...
Đôi chân hơi lạnh, Trần Ca mơ mơ màng màng mở mắt. Nến đã tắt, trong phòng tối mịt, vô cùng yên tĩnh.
“Mấy giờ rồi?”
Trần Ca muốn nhìn đồng hồ nhưng đột nhiên phát hiện cơ thể mình không thể cử động được.
“Bị bóng đè?” Anh trợn to mắt nhưng không phản kháng quá mãnh liệt mà điều chỉnh nhịp thở vì hệ hô hấp bị ảnh hưởng bởi các cơ quan như tim và phổi, không bị tê liệt giống như bắp thịt trên người.
Sau khi làm xong, anh bắt đầu thử uốn cong ngón tay và tập trung suy nghĩ của mình vào một chỗ này.
Trong toàn bộ quá trình anh đều không nhìn sang hướng khác, vì lúc này cho dù anh nhìn thấy thứ gì đó rất kinh khủng thì cơ thể anh cũng không cách nào đối phó được, chỉ làm tăng thêm nỗi sợ hãi khiến bản thân mất bình tĩnh.
Sau khoảng hai ba phút, ngón tay út của Trần Ca có thể uốn cong nhẹ, đây là một dấu hiệu khả quan.
Anh đang muốn làm một hơi để thoát khỏi việc bị bóng đè nhưng khi vừa liếc nhìn đôi dép ngoài hành lang, một thắc mắc xuất hiện trong đầu anh.
“Khi mình đặt đôi dép xuống, mũi dép để theo hướng nào vậy?”
Một người bình thường đi ra hành lang thì đôi dép nên hướng ra bên ngoài phòng nhưng hình ảnh bây giờ Trần Ca nhìn thấy là một đôi dép có mũi dép hướng vào phòng ngủ của anh.
“Có phải mình đã đặt nhầm chỗ không?” Trong lòng anh có cảm giác không ổn, tranh thủ thời gian để cử động những ngón tay.
Cây nến trong phòng đã tắt từ lâu, trong bóng tối truyền đến âm thanh sàn sạt, gạo trắng nằm rải rác trong mấy căn phòng của ngôi nhà ma như đang bị ai đó gạt qua gạt lại.
Anh nheo mắt nhìn đôi dép ngoài hành lang, dưới cái nhìn chằm chằm của Trần Ca, một chiếc dép tiến lên một bước.
Bước đi rất cứng ngắc, giống như lần đầu tiên đi bộ.
“Chuyển động rồi!”
Trong cuộc sống, chuyện không như ý muốn thường đến tám chín phần, Trần Ca càng lo lắng, tình hình càng phát triển theo hướng gay go.
Sau khi đi bước đầu, đôi dép trong hành lang đột nhiên đi thêm mấy bước về phía trước như thể có ai đó đang mang nó.
“Khách đến rồi sao? Tại sao mình không thể nhìn thấy nó?”
Trong khi Trần Ca đang suy tư, đôi dép đó đến trước cửa phòng giám sát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền