Chương 110: Tôi vẫn mơ cùng một giấc mơ
“Có triệu chứng bệnh giống hệt cậu bé đó sao? Người ấy cũng đến đây tham quan ư?” Bác sĩ Cao đã thành công khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của Trần Ca.
“Tinh thần uể oải không phấn chấn kéo dài, thỉnh thoảng tính tình sẽ rất cáu kỉnh, thích một mình đứng ở trong bóng tối, chỉ có như vậy mới có thể sinh ra cảm giác an toàn, còn về chuyện cậu ta có thích đến nhà ma tham quan hay không thì tôi cũng không rõ.” Bác sĩ Cao bước sang bên cạnh một bước, để lộ ra một người trẻ tuổi đang đứng sau ông: “Môn Nam, bị bệnh từ ba tuần trước, là sinh viên của tôi.”
Người đứng phía sau bác sĩ Cao khoảng chừng hai mươi tuổi, hình thể hơi gầy, gương mặt căng thẳng, xương gò má nhô cao lên, hốc mắt lõm sâu, bởi vì đứng ở dưới ánh mặt trời mà một tầng mồ hôi mịn chảy ra từ cái trán.
Hình như cậu ta luôn bị vây hãm trong một loại cảm giác rất khẩn trương, khẽ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào người khác.
“Còn có họ Môn sao?” Trần Ca thử lên tiếng chào hỏi cậu ta: “Chào cậu.”
Biểu hiện của người trẻ tuổi này vô cùng kỳ quái, cậu ta vẫn cúi đầu như cũ, con ngươi chuyển động hướng về phía trước, nhanh chóng liếc nhìn Trần Ca, nhỏ giọng trả lời một câu: “Chào anh.”
Trần Ca đánh giá người trẻ tuổi này đến nửa ngày mới kéo bác sĩ Cao sang một bên: “Không đúng, chú dẫn người này đến nhà ma của cháu để làm gì? Chú định để cho cậu ta đi vào trong tham quan sao, lỡ mà xảy ra chuyện gì cháu không chịu trách nhiệm nổi đâu.”
“Môn Nam là một đứa trẻ rất tự tin cởi mở, cũng là một trong những sinh viên mà tôi yêu quý nhất, ở phương diện tâm lý học nhân cách thì cậu ta là một sinh viên có một loại khả năng thiên phú khiến cho tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.”
“Tâm lý học nhân cách?”
“Là một nhánh nhỏ trong tâm lý học, có thể tóm tắt đơn giản là một nhánh tâm lý học nghiên cứu các mô thức hành vi đặc trưng của một người.”
“À.” Trần Ca khẽ gật đầu, trên thực tế thì anh nghe cũng không hiểu.
“Ba tuần trước cậu ta đột nhiên phát bệnh, không có bất kỳ dấu hiệu nào. Thông thường thì bệnh tâm lý phát tác là do một nguyên nhân đặc biệt nào đó, phần lớn là có liên quan đến gia đình, hoàn cảnh sinh hoạt, nhưng Môn Nam vẫn luôn sống một mình, hoàn cảnh sinh hoạt cùng những người, những sự vật mà cậu ta tiếp xúc cũng chẳng xảy ra bất kỳ biến hóa nào, điều này khiến tôi cảm thấy rất nghi ngờ.”
“Sau khi tiến hành trị liệu khai thông chướng ngại tâm lý rất nhiều lần thì tình huống của cậu ta không những không chuyển biến tốt đẹp mà ngược lại còn đang càng ngày càng xấu đi.” Giọng nói của bác sĩ Cao không lớn, rõ ràng là không muốn cho Môn Nam nghe thấy: “Trước đây đứa bé này rất ít khi nổi giận, nhưng mà khoảng thời gian gần đây nhất thì tâm trạng của cậu ta vô cùng bất ổn, thậm chí còn ra tay đánh bạn cùng phòng chỉ vì chuyện hoa văn động vật trên rèm cửa sổ không đối xứng, ném cả bàn ăn trong phòng đi vì không thể đếm hết được hạt mè bên trên bánh, đổ cơm vào người qua đường mà nó không hề quen biết.”
“Lý do tức giận này cũng ảo diệu thật.”
“Khi một người phải chịu đủ sự hành hạ trong một thời gian dài thì chỉ cần một chút xíu kích thích cũng sẽ kích nổ toàn bộ cảm xúc, những hành động này của Môn Nam khiến cho tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền