Chương 1120: Độ khó trò chơi không ngừng tăng lên
Nhìn cánh cửa sắt đen kịt đóng chặt trước mặt, vẻ mặt của Tiểu Tôn rất phức tạp, cậu ta không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành như vậy, cậu ta chỉ tùy tiện kéo cái gương lên thôi mà.
“Hy vọng du khách sẽ không xảy ra chuyện gì.” Tiểu Tôn hiện đang rất lo lắng về việc đôi giày cao gót màu đỏ sẽ vô tình giết chết du khách: “Không biết anh Trần có đang ở trong nhà ma không, gặp phải tình huống đột xuất như thế này thì nên đi tìm ai đầu tiên? Cái anh trai diễn viên tên Ngô Kim Bằng kia nhìn cũng không tệ, có lẽ anh ta sẽ có cách.”
Tiểu Tôn đang định quay đầu chạy ra ngoài, nhưng cậu ta lại do dự, xoay người nắm lấy tay nắm cửa sắt: “Có nên mở cánh cửa này ra không nhỉ? Nếu như du khách may nắm, có lẽ họ có 1% cơ hội quay trở lại nơi này.”
Cậu ta làm vậy cũng hoàn toàn xuất phát từ hảo tâm, muốn để lại một đường lui cho du khách.
Tháo sợi xích dính đầy tơ máu ra khỏi cửa sắt, Tiểu Tôn nhét nó vào chỗ khe cửa để cửa sắt không đóng lại.
Sương mù màu đen vô tận phun ra theo khe hở, bắt đầu thoát hết ra bên ngoài lối đi!
Những sợi tơ đen nguyền rủa thâm nhập vào tòa nhà, những kẻ đã làm tổn thương Minh Thai trong ký ức của nó xuất hiện trong một hình dạng khác, chúng biến thành những bóng ma kỳ lạ lang thang trong màn sương đen.
Những con quái vật này không có thực thể, chúng cũng sẽ không gây hại đáng kể cho người và ma, nhưng chúng có thể gợi lên sự xấu xa và nỗi sợ hãi sâu thẳm trong trái tim mỗi người.
Đôi giày cao gót màu đỏ dùng những lời nguyền rủa để tái hiện lại quá khứ của Minh Thai, cô ta muốn khôi phục lại quá trình Minh Thai trở thành một hung thần, những bóng ma quái vật này chỉ là sản phẩm ngẫu nhiên mà thôi.
Ngay khi cánh cổng sắt được mở ra, những bóng ma trong trí nhớ của Minh Thai bắt đầu điên cuồng chạy ra ngoài, chúng nó hòa làm một với sương mù đen, nếu chúng nó không chủ động xuất hiện thì rất khó có thể nhìn ra.
“Làm việc phải lưu lại đường lùi, lần sau mà có gặp lại thì cũng coi như mình đã hết tình hết nghĩa.” Tiểu Tôn xoay người rời đi, cũng không để ý đến tấm biển hãy nhớ đóng cửa lại bên cạnh cánh cổng sắt.
Cậu ta vội vàng chạy ra ngoài bằng con đường bí mật, vừa trở về phòng liền nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài hành lang.
“Diễn viên trong nhà ma chắc chắn không phát ra tiếng động, đây hẳn là du khách!”
Màn sương đen mờ đang trôi ra ngoài dọc theo con đường bí mật, Tiểu Tôn nhìn xung quanh và nghĩ thầm là hỏng rồi.
Nếu những du khách khác cũng đi vào con đường bí mật, vậy thì xảy ra chuyện lớn rồi.
“Việc để lộ bản thân là chuyện nhỏ, còn việc đưa tất cả mọi người vào cảnh ẩn trong vòng chưa đầy năm phút mới là một vấn đề lớn!" Đây là lần đầu tiên Tiểu Tôn làm diễn viên trong nhà ma, cậu ta hoàn toàn không có kinh nghiệm, bản thân cậu là một người rất thông minh, nhưng hiện tại tình thế đang nguy cấp, cậu cũng cảm thấy luống cuống tay chân: “Tạm thời mình phải khôi phục lại cái cơ quan này trước, không thể để càng nhiều du khách đi vào trong cảnh ẩn được, đợi đến khi tìm được anh Trần, mình sẽ đi vào đó để tìm ba du khách sau.”
Tiếng bước chân bên tai càng ngày càng gần, tất cả âm thanh đều được khuếch đại trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền