Chương 1127: Trò chơi trong bóng tối
Đèn cảm âm đã tắt, hành lang chìm vào bóng tối ngay lập tức.
Khi Mã Phong cầm điện thoại đi ra khỏi phòng, anh ta đã rất ngạc nhiên.
Anh ta giậm chân và hét lên một tiếng nhưng đèn cảm âm trên đầu anh ta không bật trở lại.
Nâng điện thoại lên, anh ta chiếu về phía vị trí của đèn cảm âm, nhưng ánh sáng từ điện thoại cũng đang từ từ mờ đi.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Một bóng người mờ nhạt đang đến gần, Mã Phong hạ thấp giọng xuống, quay đầu lại hỏi: “Chị Rắn?”
“Là tôi, Tôn Tiểu Quân.” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh, nhưng sự xuất hiện của đồng đội này không hề mang lại cho Mã Phong chút cảm giác an toàn, ngược lại còn khiến anh ta thêm sốt ruột hơn.
“Cậu có phát hiện ra là đèn di động đang mờ đi không?” Mã Phong vươn một tay đỡ vách tường, bóng tối khiến anh ta cảm thấy bất an.
“Thì ra đèn trên điện thoại của anh cũng không ngừng tối hơn! Có vẻ như mắt của chúng ta đều xảy ra vấn đề, làm tôi sợ một hồi, còn tưởng là điện thoại của mình đã bị hỏng.”
Nghe được lời nói của Tôn Tiểu Quân, lông mày của Mã Phong nhíu càng chặt hơn, trong đám du khách đi cùng cũng không có mấy người là người bình thường.
Dựa theo trí nhớ của chính mình, anh ta dùng điện thoại di động quét khắp nơi để tìm kiếm hình bóng của Thượng Quan Khinh Hồng và Chị Rắn.
Với mỗi lần khua điện thoại, đèn sẽ mờ đi một chút.
“Anh Mã, Thượng Quan Khinh Hồng, tôi nghĩ chúng ta nên rời khỏi cảnh này trước đi.” Chị Rắn bước ra từ phòng bên cạnh: “Tôi không thể tưởng tượng được có ai dám thực hiện một cảnh hoàn toàn tối thui trong nhà ma như vậy, đây không còn là tham quan nhà ma nữa mà là đang thử thách giới hạn chịu đựng của cơ thể và tâm lý, tất cả chúng ta đều đã đánh giá thấp sự điên rồ của ông chủ nhà ma này rồi.”
Chị Rắn vừa nói vừa đi về phía con đường cô ta đã đến, cô ta không muốn ở lại đây một phút nào nữa.
“Nhưng mà nếu không tìm kiếm con đường bí mật trong cảnh này, chúng ta sẽ phải đến Bệnh viện Sức khỏe Bà mẹ và Trẻ em bên cạnh, bệnh viện chắc hẳn là nơi có nhiều người chết nhất thị trấn. Ông chủ của nhà ma đã sắp xếp hai cảnh này ở phần cuối, chứng tỏ hai cảnh này có độ khó không khác gì nhau mấy đâu.” Thượng Quan Khinh Hồng cũng bước ra khỏi phòng sau lưng Mã Phong, anh ta dường như đang tìm kiếm thứ gì đó: “Hơn nữa, hiện tại chúng ta đã phí mất chút thời gian để loay hoay trong cảnh này rồi, chờ đến khi chúng ta chạy sang cảnh khác, nói không chừng sương đen đã lan đến rồi, đến lúc đó độ khó còn có thể tăng lên đấy.”
“Nhìn thấy sự kinh khủng cùng với không nhìn thấy sự kinh khủng không thể so sánh với nhau được, mấy người phải nghe theo tôi.” Chị Rắn thể hiện khía cạnh độc đoán của mình, dù Thượng Quan Khinh Hồng có nói gì đi nữa, cô ta vẫn kiên quyết chuẩn bị rời đi.
Mặc dù suy nghĩ của Thượng Quan Khinh Hồng không giống chị Rắn, nhưng lúc này anh ta vẫn có khuynh hướng tin vào phán đoán của chị Rắn hơn.
Ba người đưa Tôn Tiểu Quân trở về đường cũ, ánh sáng từ điện thoại di động đã chỉ có thể chiếu sáng nơi trước mặt một hai mét.
Lại đi thêm vài bước, điện thoại của ba người giống như đồng thời hết pin, ánh sáng biến mất mà không hề báo trước.
Bóng tối phủ xuống, không có một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền