Chương 1129: Để cho tôi ngất xỉu đi, xin cậu!
Những ngón tay run rẩy của Mã Phong nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt lạnh như băng đó, những sợi tóc lòa xòa trên mắt và miệng anh ta, các xúc cảm chân thực này khiến anh ta hết hồn.
Máu tươi chảy xuống theo sợi tóc, rơi vào lông mi của anh ta, ngay giờ khắc này, anh ta cảm thấy như mình không phải đang ở trong nhà ma mà là đang trốn tránh kẻ sát nhân, bị buộc phải đi trốn cùng người chết.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh hôi thối, trong không gian hoàn toàn im lặng có thể nghe thấy tiếng hít thở như có như không, Mã Phong không biết kẻ sát nhân đang ở đâu, có lẽ con quái vật đẫm máu đó đang ngồi xổm ngay bên cạnh anh ta.
Chật vật di chuyển cơ thể, Mã Phong từ từ buông hai tay ra, ngay khi anh ta vừa định rời đi, đột nhiên có người nhấc ván giường lên!
Sợi dây rơi ra, cái xác bị trói dưới giường trực tiếp rơi xuống mặt Mã Phong!
“A!”
Tay và chân bị xoắn lại thành những hình thù kỳ quái, máu và tứ chi còn sót lại chạm vào người anh ta, lần tiếp xúc thân mật đầu tiên với cái xác vô danh khiến Mã Phong trực tiếp phát điên, anh ta vươn người dậy, chống cả hai tay hai chân chuẩn bị bò ra ngoài, nhưng mà vừa mới ngẩng đầu lên, đầu đã trực tiếp đập vào ván giường.
Một tiếng vang thật lớn, ván giường rung lên, đầu óc Mã Phong choáng váng, đúng lúc anh ta sắp ngã sấp xuống thì lại được ai đó đỡ.
“Anh Mã! Anh không sao chứ!
" Tiểu Tôn một tay cầm ván giường, một tay đỡ Mã Phong, vừa rồi cậu ta cũng bị dọa cho hết hồn.
Ôm đầu, môi Mã Phong run lên, nửa ngày không nói được lời nào.
Sự sợ hãi do bóng tối gây ra là không thể diễn tả được, không thể nhìn thấy gì ở đây, ngay cả những vật rất bình thường trong cuộc sống hàng ngày cũng có thể gây ra sự hoảng sợ.
“Mình có nên từ bỏ không?” Mã Phong nghiến răng nghiến lợi, đưa tay nắm chặt tóc mình, quét mắt nhìn xung quanh: “Có lẽ lúc này tên họ Trần đó đang trốn trong phòng giám sát mà nhìn mình, cậu ta nhìn chằm chằm dáng vẻ chật vật của mình, vui vẻ cười to, đang chờ mình xin thua, chờ mình xin cậu ta đưa mình ra khỏi đây.”
Năm ngón tay nắm chặt, Mã Phong rất không cam tâm.
“Anh Mã, tỉnh táo lại đi! Dù nhà ma này rất khó nhưng chúng ta vẫn có cơ hội chạy thoát ra ngoài.” Tôn Tiểu Quân nhìn cái đầu sưng vù của Mã Phong, trong lòng có chút áy náy, nếu như ban nãy cậu ta không nhấc ván giường lên thì thi thể đó cũng sẽ không rơi xuống: “Anh Mã , đừng bỏ cuộc. Cuộc đời giống như một tách trà, thỉnh thoảng sẽ đắng một chút, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ đắng cả đời.”
“Cậu đang an ủi tôi sao?” Mã Phong miễn cưỡng nở một nụ cười: “Yên tâm đi, tôi không dễ dàng bỏ cuộc như vậy đâu.”
Hai người đỡ nhau, bám vào bức tường và quay trở lại phòng khách, nhưng họ còn chưa kịp bước ra khỏi phòng thì trong hành lang lại vang lên một tiếng mèo kêu chói tai khác.
“Tại sao lại tới nữa rồi?"
Trán Mã Phong đổ đầy mồ hôi, anh ta dựa vào tường, chạm vào cánh cửa của một phòng ngủ khác.
Lần này anh ta chỉ mở cửa ra một khe nhỏ, sau khi chui vào trong, anh ta ngay lập tức đóng cửa lại.
“Trong phòng hẳn là chỉ có một mình mình.” Mã Phong không quan tâm đến chuyện sống chết của Tiểu Tôn, anh ta ngồi xổm sau cánh cửa, bịt kín mũi và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền