ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1132. Gừng càng già càng cay

Chương 1132: Gừng càng già càng cay

“Mấy người có nghe thấy âm thanh kỳ quái nào không?” Tần Quảng hai tay ôm đầu búp bê, đứng canh giữ cửa phòng, giống như một linh vật.

Nhiệm vụ mà Tả Hàn sắp xếp cho anh ta chính là để anh ta canh cửa, bởi vì chiếc đầu búp bê vải trong tay anh ta có thể xua tan màn sương đen, khiến lệ quỷ né tránh.

Lý do này đã thuyết phục được Tần Quảng, vừa rồi trong sương mù tối tăm, anh ta cũng phát hiện đầu búp bê quả thực có tác dụng này, hiện tại mà có người yêu cầu anh giao đầu búp bê ra, có lẽ anh ta cũng sẽ không nguyện ý.

“Anh canh giữ ở bên ngoài, đừng nhúc nhích, nếu có ma quỷ đến đây thì nhớ nhắc nhở chúng tôi.” Tả Hàn và mấy người của Học viện Pháp Y Hàm Giang tìm kiếm trong phòng, ý định thực sự của cậu khi để Tần Quảng canh giữ bên ngoài là muốn khiến Tần Quảng thu hút sự chú ý của ma quỷ, như vậy thì cho dù có ma thật đến đây, mục tiêu chính của chúng cũng là nhắm vào Tần Quảng.

“Được.” Tần Quảng vừa mới trả lời xong, lại nghe thấy một tiếng động kỳ lạ truyền đến từ dưới tầng.

Chậm rãi quay đầu lại, Tần Quảng nhìn chằm chằm lối vào hành lang.

Những bức tường cũ nát được treo những dòng chữ Phúc màu trắng, tiền giấy rải đầy trên mặt đất, một bát cơm trắng được đặt ở cửa, tòa nhà này trông giống như một ngôi mộ lớn được mai táng cùng với một đống người chết.

“Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu, mình chỉ đang chơi nhà ma mà thôi, mấy cảnh siêu nhiên thật mình còn đến rồi, chẳng lẽ còn sợ những thứ giả tạo này sao?

" Tần Quảng cố gắng tự an ủi mình, nhưng cảm xúc sợ hãi này cứ ngày một xuất hiện, giống như cỏ dại độc điên cuồng mọc lên, càng tự an ủi chính mình, não lại tự nghĩ đến.

Ánh mắt Tần Quảng không khống chế được mà quét về phía lối vào của hành lang, bởi vì không có ai đi qua trong một thời gian dài, đèn cảm âm ở góc hành lang đã tự tắt, toàn bộ hành lang chìm trong bóng tối.

“Hít... Có chút đáng sợ...”

Sau khi hít một hơi lạnh, Tần Quảng rụt rụt người lại, anh ta cũng không biết tại sao trong lòng lại có dự cảm xấu, giống như bản năng của một sinh vật đang thúc giục anh ta rời khỏi nơi nguy hiểm này.

“Mấy người cần bao lâu mới xong vậy?” Tần Quảng quay đầu lại hỏi Tả Hàn, giọng Tả Hàn từ trong phòng ngủ truyền ra.

“Sắp rồi.”

Sau khi nhận được hồi âm, Tần Quảng cảm thấy yên tâm hơn một chút, hiện tại anh ta giống như một đứa trẻ không dám ngủ một mình, cứ cách một lúc lại phải nói chuyện với người lớn xem người lớn đã rời đi chưa.

Ngay khi trái tim không căng thẳng nữa, một tia sáng lạnh lẽo đột nhiên chiếu vào mặt anh ta, đèn cảm âm ở góc cầu thang sáng lên một cách khó hiểu.

“Hành lang không có ai qua lại mà? Mình có nghe thấy tiếng động nào đâu!"

Anh ta nhìn chằm chằm vào góc cầu thang, cũng không nhìn thấy vết máu bắt đầu rỉ ra từ các vết nứt trên tường, mà chỉ nhìn thấy màn sương đen từ từ trôi vào hành lang.

“Sương mù đã vào trong hành lang rồi sao?” Nhịp tim của anh ta bắt đầu tăng nhanh, trong sương mù mờ ảo dường như có người đang đi qua đi lại.

Tập trung tinh thần, Tần Quảng nhìn chằm chằm về phía góc hành lang, vừa chớp mắt một cái, khuôn mặt của một đứa trẻ đột nhiên nhô ra từ bức tường góc!

“ĐCM!”

Ôm lấy đầu búp bê,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip