Chương 1151: Đã đến giờ ăn tối
“Thường Văn Vũ đã từng nói rằng cô ta đã nhìn thấy một điện thoại di động màu đen ở đâu đó trong Thành phố màu đỏ, và người liên tục gửi tin nhắn cho mình chắc chắn phải ở đó.”
Nhiều manh mối được kết nối với nhau, Trần Ca ngày càng tiến gần đến sự thật hơn.
Trở lại Học viện Ác Mộng trên Đại lộ Thế Kỷ, khi Trần Ca bước vào nhà ma, anh đã nhìn thấy có một ánh mắt quen thuộc đang dòm ngó mình trong quán ăn Thập Lý Hương phía đối diện của con phố.
Nhưng khi anh sử dụng Âm Đồng để nhìn về phía ấy thì lại không tìm thấy chủ nhân của ánh mắt đó.
“Là ông chủ của Thập Lý Hương đang nhìn mình sao?”
Trần Ca cũng không chắc, anh định đợi đến tối sẽ đi qua đó kiểm tra một chút.
Đi vào phòng Hiệu trưởng, Cật Nhân đang ngủ trong phòng, Trần Ca cũng không quấy rầy anh ta mà ngồi xuống trước bàn làm việc.
Anh mở ba lô định sắp xếp lại đồ đạc thì sắc mặt đột nhiên biến sắc.
“Tại sao tờ giấy này vẫn còn trong túi của mình? Không phải là mình đã đưa nó cho cảnh sát Tân Hải rồi sao?”
Trần Ca lấy mẩu giấy ra khỏi ba lô, dòng chữ uốn éo trên đó dường như là một lời nguyền không thể thoát khỏi.
“Có hơn chục áo đỏ đang ở trong ba lô của mình, nếu có "người" nào lén bỏ tờ giấy này vào ba lô, nhân viên áo đỏ chắc chắn sẽ nhận ra!”
Nếu những người bình thường gặp phải một điều kỳ lạ như vậy, điều đầu tiên họ nghĩ đến chính là xé tờ giấy hoặc đốt nó, và sau đó họ sẽ thấy rằng dù có làm như vậy thì tờ giấy vẫn sẽ xuất hiện bên cạnh họ, đó là tiêu chuẩn để bắt đầu một câu chuyện kinh khủng.
Nhưng Trần Ca thì khác, đầu tiên anh đặt tờ giấy lên trên cái bóng của mình, sau khi đợi nửa giờ mà vẫn không thấy có gì bất thường, anh lại nhặt tờ giấy đó lên và nhét nó vào trong đôi giày cao gót màu đỏ.
“Tờ giấy này cứ liên tục xuất hiện, như để đang nhắc nhở mình rằng thế giới mình đang sống thật là bệnh hoạn.”
“Nó cứ lặp đi lặp lại, nếu như mình tin vào điều đó và bắt đầu suy nghĩ theo hướng của nó, chỉ sợ là mình sẽ thực sự trở thành một bệnh nhân.”
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cần hai loại người, một là bệnh nhân và một là bác sĩ.
Bọn họ đối xử với bác sĩ Phương và Trần Ca theo những cách hoàn toàn khác nhau, dường như ngay từ đầu bọn họ đã tin rằng Trần Ca là một bệnh nhân "thích hợp". Họ cố gắng nghĩ mọi cách để ám chỉ cho Trần Ca, muốn Trần Ca bắt đầu dao động, và cũng cảm thấy rằng thế giới này thật bệnh hoạn và cần thay đổi, cuối cùng anh sẽ bước vào cái bẫy do bệnh viện đã đặt sẵn.
“Thành phố Tân Hải mang đến cho mình cảm giác không tốt, bề ngoài thì phồn vinh và ổn định, an ninh công cộng tốt, nhưng khi ở đây mình cảm thấy rất không an toàn.”
Trần Ca đang suy nghĩ về một vấn đề nào đó thì Cật Nhân, người vốn đang ngủ trên giường, đột nhiên hét lên, xua tay lung tung, trong miệng nói mấy lời mà người khác không thể hiểu nổi, tâm trạng có vẻ vô cùng kích động.
“Anh gặp ác mộng à?” Bên cạnh Trần Ca cũng có một áo đỏ rất am hiểu giấc mơ: Con trai của nữ quỷ trong đường hầm, nhưng anh không dám thả cậu ta ra một cách tùy tiện, nếu như Cật Nhân đột nhiên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một con nhện khổng lồ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền