Chương 1156: Bạn chính là người bạn thứ bảy của tôi
Khi đến Học viện Pháp y Hàm Giang, Trần Ca gọi điện cho Cao Nhữ Tuyết nhưng không có ai bắt máy.
Sau khi tìm hỏi giáo viên, anh mới biết được Cao Nhữ Tuyết đã xin nghỉ dài ngày và đã lâu rồi cô chưa đến trường học.
“Mẹ thì bị bệnh viện đó hại chết, cha thì mất tích sau khi phạm một tội ác không thể tha thứ, Cao Nhữ Tuyết chắc hẳn đã đau đớn rất nhiều.”
Cao Nhữ Tuyết không nghe máy, Trần Ca cũng chỉ có thể đích thân chạy đến nhà cô.
Sau khi gõ cửa vài phút, Cao Nhữ Tuyết mới ra mở cửa, trông cô hốc hác và sụt cân rất nhiều.
“Trần Ca?”
“Có tiện cho tôi vào trong nói chuyện một lát không?” Trần Ca xách ba lô, cả đêm không ngủ, hai mắt đỏ ngầu, nhìn có chút mệt mỏi: “Tôi có chuyện muốn nói về cha của cô, nhưng mà nếu muốn tìm được ông ấy thì nhất định phải có sự trợ giúp của cô.”
Cao Nhữ Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, cô để Trần Ca đi vào nhà.
Căn phòng phủ đầy bụi, xem ra đã lâu không được dọn dẹp, nhưng cũng không có cảm giác đặc biệt bừa bộn.
“Tôi cũng muốn gặp ông ấy, nhưng tôi không biết bây giờ ông ấy đang ở đâu.” Cao Nhữ Tuyết ngồi trên ghế sô pha, dù đã qua một thời gian dài, sắc mặt của cô vẫn sẽ thay đổi sau khi nhắc đến cha mình.
“Tôi cần một chút máu của cô.” Trần Ca không muốn giải thích nhiều, vừa vào nhà đã nói thẳng.
“Máu?” Cái đầu cúi thấp của Cao Nhữ Tuyết từ từ ngẩng lên, cô nhìn Trần Ca đầy nghi ngờ, rồi vươn cánh tay ra trước mặt Trần Ca: “Chỉ cần dùng máu của tôi là có thể biết cha tôi ở đâu sao?”
“Chưa hẳn đã thành công, tôi cũng chỉ đang cố gắng thử thôi.”
Nghe được những lời Trần Ca nói, đôi mắt Cao Nhữ Tuyết tối đi, nhưng cô vẫn không thu tay lại: “Nếu như anh thành công và gặp được ông ấy, hãy nhớ nói cho ông ấy biết, tôi rất nhớ ông ấy.”
“Được.” Trần Ca bảo Cao Nhữ Tuyết nhắm mắt lại, sau đó gọi giày cao gót màu đỏ ra.
Lời nguyền đen kịt như một cây kim đâm vào cơ thể Cao Nhữ Tuyết, rút ra một giọt máu của Cao Nhữ Tuyết.
“Cô có thể mở mắt rồi.” Trần Ca nhìn sắc mặt trắng bệch của Cao Nhữ Tuyết, anh nghiêm túc hứa: “Tôi sẽ chuyển lời của cô đến bác sĩ Cao, và cũng tôi sẽ giúp đỡ gia đình cô trong khả năng có thể.”
Sau khi rời khỏi nhà Cao Nhữ Tuyết, còn chưa đi được bao xa, Trần Ca đã nhận được một tin vui.
Giày cao gót màu đỏ đã tạo ra một lời nguyền vào tơ máu trong cơ thể của con mèo trắng và máu đầu tim của Cao Nhữ Tuyết, thành công cảm nhận được một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ, theo suy đoán của Trần Ca, con quái vật toát lên hơi thở kinh khủng đó chính là bác sĩ Cao.
“Có thể cảm nhận được là chuyện tốt, có lẽ khi tôi bước vào thế giới phía sau cánh cửa, cảm giác này sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.”
Bước ra khỏi khu chung cư, Trần Ca lại chạy đến Viện phúc lợi Hàm Giang và lấy một giọt máu của Phạm Úc.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh lặng lẽ trở về Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, vội vàng đánh thức lão Ngô dậy trước khi du khách đến đông.
“Anh Ngô, dậy đi, chúng ta nên trở về Tân Hải thôi.”
Lão Ngô đang ngủ say thì bị đánh thức, anh ta nhìn Trần Ca với đôi mắt ngái ngủ, vẻ mặt kiểu tôi là ai, đây là đâu.
“Ngày hôm qua tôi bảo anh chở tôi về Hàm Giang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền