ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1161. Thế giới bệnh hoạn?

Chương 1161: Thế giới bệnh hoạn?

Trần Ca bị ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng một khung cửa sổ lưới sắt. Đứng ở cửa sổ, anh có thể ngửi thấy hương hoa, cảm nhận được ánh nắng mặt trời, và làn gió nhẹ thổi qua và nhìn thấy người mà anh đang nghĩ đến, nhưng anh không thể đi ra ngoài.

Thế giới bên ngoài đẹp đẽ và chân thực nhưng lại là thế giới thuộc về những người bên ngoài.

Ngón tay nắm lấy tấm lưới sắt, rỉ sét ma xát da thịt, Trần Ca lặng lẽ nhìn nhà ma ám ở phía Tây khu vui chơi, nhìn nữ diễn viên hóa trang thành ma kia.

Mặc dù đối phương trang điểm thành ma quỷ, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua Trần Ca vẫn có thể nhận ra cô ấy.

“Cậu cứ điều trị thật tốt, sau khi bệnh tình thuyên giảm thì cậu có thể được Viện trưởng phê chuẩn cho xuất viện, đến lúc đó cậu có thể đến gặp cô ấy.” Bác sĩ Cao rất tốt với Trần Ca, ông ấy biết những chuyện bi thảm mà Trần Ca phải trải qua, ngoại trừ trách nghiệm của bác sĩ đối với bệnh nhân thì ông ấy cũng rất thông cảm cho Trần Ca.

“Tôi có thể ra ngoài khi khỏe hơn sao?” Trần Ca khao khát nhìn thế giới bên ngoài, anh chăm chú nhìn nữ diễn viên đó, nữ diễn viên đang bán vé trong khu vui chơi dường như cảm nhận được điều gì đó, quay lại nhìn về phía bệnh viện.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Trần Ca vô thức muốn né tránh, chẳng qua hắn anh rất nhanh phát hiện ra nữ diễn viên không có ác ý, trong mắt cô ấy không có bất kỳ sự kỳ thị hay chán ghét nào, mà chỉ là tò mò.

Có lẽ nhìn thấy vẻ xấu hổ của Trần Ca, nữ diễn viên trang điểm thành ma quỷ nở một nụ cười giản dị.

Trong vòng một hoặc hai giây ánh mắt giao nhau, nữ diễn viên lại bắt đầu làm việc trở lại, phát tờ rơi cho những du khách đi ngang qua, giơ biển quảng cáo và giới thiệu về nhà ma của mình.

“Là vì mình đã từng giống cô ấy, hay cô ấy đang đóng vai của mình...”

Trong đầu Trần Ca luôn có hai luồng suy nghĩ trái ngược nhau, không biết đó là bản năng hay là một căn bệnh.

Anh cũng không dám nghĩ sâu, loại đau đớn như muốn xé rách đầu cũng không phải thứ ai cũng có thể dễ dàng chịu đựng được.

Nhìn thấy Trần Ca lại đứng ngây người bên cửa sổ như thường lệ, bác sĩ Cao khẽ thở dài, sau đó lặng lẽ rời đi.

Ánh sáng phía chân trời từ từ trở nên mềm mại, trong ánh nắng chói chang còn có chút màu như vỏ quýt, khi mặt trời lặn và bị các tòa nhà cao tầng che mất, trên bầu trời chỉ còn lại ráng mây màu đỏ.

Rất đẹp, nhìn cũng rất thích.

Trần Ca đứng bên cửa sổ cả buổi chiều, nhiệt độ từ từ trở nên thấp hơn, gió đêm mát lạnh chui vào từ cổ áo, khiến anh rùng mình.

“Trời tối rồi.”

Tự chạm vào trái tim mình, trong đầu Trần Ca nhớ lại video giám sát mà bác sĩ Cao đã yêu cầu anh xem lúc nãy: “Người trông giống như một con thú hoang trong video là mình thật sao?”

Camera sẽ không lừa dối mọi người, trong tiềm thức Trần Ca vẫn cảm thấy rằng những video giám sát đó là đáng tin cậy, dường như anh đã từng xác định được nhiều điều thông qua video giám sát trước đây.

“Cái người kia gọi là Hứa Âm? Nếu như bác sĩ không có lừa gạt mình, vậy thì khi nào anh ta sẽ đến?”

Nhìn cơ thể của mình, Trần Ca bất ngờ cảm thấy có chút xa lạ, anh bám tường rồi quay lại ngồi trên giường.

Trời đã tối, nhưng Trần Ca không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip