ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1164. Tôi cần nhiều sự kích thích hơn

Chương 1164: Tôi cần nhiều sự kích thích hơn

“Làm sao mà người trong bệnh viện đều là quỷ được? Tôi thấy nói thỉnh thoảng một bác sĩ hoặc bệnh nhân bị ma nhập còn có thể chấp nhận được, chứ nói toàn bộ người trong bệnh viện đều là quỷ thì nói quá rồi.” Trần Ca cũng không có nói suy nghĩ thực sự của mình ra, anh chỉ tuân theo lý trí trong đầu.

“Thật hay giả thì chúng ta chỉ cần qua đó hỏi một chút không phải sẽ biết sao?" Tả Hàn rất can đảm: “Tiếng hét phát ra từ dưới tầng, trong khu bệnh mà chúng ta đang ở có bảy tầng, có lẽ anh ta đang ở tầng năm hoặc tầng sáu gì đấy.”

“Cậu nhất định phải muốn mạo hiểm như vậy sao? Đi ra ngoài vào ban đêm mà bị người chăm sóc bắt gặp thì sẽ không tốt đâu.” Trần Ca khá là cẩn thận.

“Không phải là tôi muốn mạo hiểm như vậy, mà là chúng ta sẽ cùng nhau mạo hiểm.”

“Chúng ta?”

“Không phải anh nói lúc sáng sớm Trương Kính Tửu chủ động nắm lấy tay anh, còn mở miệng nhắc nhở anh sao, anh không cảm thấy chuyện này có gì bất thường à?” Tả Hàn đứng ở cửa, dụ dỗ Trần Ca: “Tôi cũng đã từng nhìn thấy bệnh nhân đó, anh ta luôn luôn lẩm bẩm nói chuyện một mình, gần như là không chủ động đi trêu chọc khiêu khích ai, cho nên có lẽ anh khá đặc biệt đối với anh ta.”

“Nhưng tôi không có ấn tượng gì về anh ta cả.” Trần Ca cũng không dám tùy tiện nhớ lại những ký ức trước đây của mình, anh lo lắng rằng cơn đau sẽ đột ngột ập đến.

“Anh à, để tôi nói thật cho anh biết, thuốc mà bệnh viện cho anh ăn hàng ngày sẽ ức chế trí nhớ của anh, bọn họ không muốn chữa bệnh cho anh, bọn họ chỉ đang muốn biến anh trở thành người được họ công nhận thôi.” Tả Hàn hạ giọng: “Thế giới này có quy tắc riêng của nó, những người không tuân theo quy tắc là bệnh nhân, những người sẵn sàng tuân theo và hòa nhập vào quy tắc là những người bình thường, đây là một hệ thống hoàn toàn bệnh hoạn.”

Thấy Trần Ca có chút dao động, Tả Hàn lại nói tiếp: “Không phải anh từng nói chỉ cần nghĩ đến chuyện trước đây là sẽ cảm thấy đau đầu, cái loại bệnh đó có thực sự tồn tại sao? Tôi cảm thấy bọn họ cũng đã động chân tay vào đầu của anh, đưa ra một số gợi ý để anh không thể nhớ về quá khứ.”

“Tại sao bọn họ không muốn tôi nhớ lại quá khứ?”

“Có lẽ trí nhớ của anh che giấu sự thật của thế giới bệnh hoạn này, dù sao thì trí nhớ của anh hẳn là thứ mà bệnh viện sợ, vì vậy bọn họ mới làm mọi cách để ngăn chặn nó, đây là một mối quan hệ logic rất đơn giản.” Tả Hàn nói chậm lại sau khi thuyết phục Trần Ca, cả hai quyết định đợi các y tá kiểm tra xong và cùng nhau rời khỏi phòng bệnh để đi kiểm tra.

Vào khoảng một giờ sáng, Tả Hàn và Trần Ca mở cửa phòng và đi vào trong hành lang.

“Ở góc cầu thang có camera giám sát, nhưng nhân viên trực có thể không phải lúc nào cũng chú ý đến camera, chỉ cần chúng ta chạy đủ nhanh, bọn họ có thể không phát hiện ra đâu.”

“Cậu đang đánh cược đấy à?”

“Không còn cách nào khác, phá hủy camera giám sát tương đương với việc trực tiếp nói với bệnh viện rằng có người muốn chống lại, bây giờ chúng ta chỉ có thể cố đánh cược thôi.” Tả Hàn nhìn thạch cao trên chân Trần Ca: “Anh gãy chân khi nào? Còn bao lâu thì khỏi hẳn? Tôi không muốn chạy trốn với một người tàn tật

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip