ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1166. Thế giới đầy mâu thuẫn

Chương 1166: Thế giới đầy mâu thuẫn

“Anh biết tôi sao?” Người phụ nữ trang điểm đậm, sắc mặt tái nhợt, trên người dính đầy “vết máu" màu đỏ, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc màu trên người cô.

“Tôi là Trần Ca...” Trần Ca buột miệng nói ra bốn chữ, anh không nói tôi tên là Trần Ca, mà nói thẳng rằng tôi là Trần Ca, giống như bọn họ đã biết nhau vậy.

Một bệnh nhân tâm thần mặc áo bệnh viện và một diễn viên nhà ma khắp người bê bết máu cứ đứng cách nhau một bức tường của bệnh viện tâm thần như vậy.

Bọn họ thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng tại thời điểm này, bọn họ đang đối mặt với nhau.

“Đây là con mèo của anh sao?” Trương Nhã không đến gần hàng rào, mà chỉ vào con mèo trắng: “Là nó đưa tôi đến đây.”

Con mèo trắng ngồi xổm giữa Trần Ca và Trương Nhã, cái đuôi lắc qua lắc lại với vẻ mặt rất tự hào.

“Nó là một con mèo hoang, tôi không biết tại sao nó lại rất dính tôi.” Trần Ca nhìn con mèo trắng đang ngồi xổm giữa hai người, trên mặt nở một nụ cười chua chát: “Đầu óc của tôi không tốt lắm, đã quên rất nhiều kỷ niệm trong quá khứ, bác sĩ đang giúp tôi tập luyện phục hồi chức năng.”

Mặc dù Trần Ca đang mặc áo bệnh viện nhưng anh mang đến cho người ta cảm giác hoàn toàn khác với những bệnh nhân tâm thần trong các bộ phim điện ảnh và truyền hình, bình tĩnh và lý trí, nhìn từ ngoài không thấy bất kỳ dị thường nào.

Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ rằng anh có khí chất khá u uất, trong mắt có một sự đau đớn khó mà diễn tả bằng lời thôi.

Nhìn Trần Ca có chút yếu ớt, Trương Nhã cũng không thể nào ghét được: “Có lẽ anh là chủ nhân của con mèo này, lúc anh nằm viện đã quên mất nó, nhưng nó vẫn chưa quên anh. Con mèo này dính anh như vậy, chắc anh cũng là một người rất hiền lành và tốt bụng, mong anh sẽ sớm tìm lại được trí nhớ.”

Trương Nhã ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu con mèo trắng: “Một con mèo có thể băng qua cả một thành phố để đến tìm anh, chắc chắn trên đường đã phải trải qua rất nhiều gian khổ, sau này anh đừng đánh mất nó nữa.”

“Ừ.” Trần Ca cũng ngồi xổm xuống, ánh mắt anh né tránh, không dám nhìn vào mặt của Trương Nhã mà lẳng lặng nhìn bàn tay đang vuốt ve con mèo trắng của cô.

Tay của Trương Nhã rất đẹp, ngón tay mảnh mai, rất trắng, không có một chút máu nào.

Có vẻ như nhận ra Trần Ca đang nhìn chằm chằm vào tay mình, Trương Nhã khẽ ho một tiếng rồi rút tay về: “Mấy ngày trước con mèo trắng này có chạy đến nhà ma của tôi, đuổi mãi mà không chịu đi, tôi thấy nó thông minh cho nên không xua đuổi nó nữa, giờ nó đã tìm được chủ nhân rồi thì tôi cũng sẽ không cần chăm sóc nó nữa.”

“Chờ đã.” Trương Nhã đứng dậy định rời đi, nhưng Trần Ca lại gọi cô lại.

“Có chuyện gì sao?”

Nhìn vào một bên mặt của Trương Nhã, ánh mắt Trần Ca đầy nghi ngờ và đau đớn: “Chúng ta đã từng gặp nhau chưa? Tôi nhớ tên của cô, nhưng những chuyện khác tôi đều quên sạch, trong những ký ức trước đây của tôi cũng có đầy hình bóng của cô, nhưng tôi không thể nhớ thời gian mà tôi và cô đã ở bên nhau là khi nào.”

Nếu một người lạ trên đường nói với Trương Nhã như vậy, thì cô nhất định sẽ quay đầu bỏ đi, nếu đối phương tiếp tục dây dưa, cô có thể sẽ trực tiếp gọi cảnh sát.

Nhưng bây giờ tình hình lại khác,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip