Chương 1172: Trò chơi nguyền rủa
Tầng 5 của bệnh viện là khu vực cho bệnh nhân nặng, các cửa sổ được trang bị chắn bảo vệ và các cửa ra vào cũng được gia cố đặc biệt.
“Bây giờ là 12 giờ 30 phút sáng, quá trình điều trị sẽ bắt đầu lúc 12 giờ 44 phút sáng.” Bác sĩ Cao mở lọ thuốc trên bàn: “Trước khi bắt đầu điều trị, yêu cầu mỗi bệnh nhân uống một viên.”
Trong lọ thuốc của bác sĩ Cao chỉ còn bốn viên thuốc, ngoại trừ việc hai bác sĩ không cần uống thuốc thì đúng lúc đến Trần Ca là còn thiếu một viên.
Đặt lọ thuốc đã hết xuống đất, bác sĩ Cao lấy một lọ thuốc mới từ trong túi ra.
Nhìn từ vẻ bề ngoài, không có sự khác biệt giữa hai lọ thuốc.
Khi bác sĩ Cao mở lọ thuốc, bác sĩ Tôn ngồi cạnh Trần Ca lấy một lọ thuốc từ trong túi ra: “Tôi còn một ít này.”
Anh ta đổ ra một viên thuốc từ trong lọ thuốc của mình, bề ngoài của viên thuốc có màu trắng tinh, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy những sợi chỉ đen dày đặc trong viên thuốc.
Sau khi nhìn thấy cảnh này, bác sĩ Cao đã đưa tay ra ngăn cản: “Tình trạng bệnh của Trần Ca đã có chuyển biến tốt, cậu ấy chỉ cần nửa viên là được rồi.”
“Một nửa viên?” Bác sĩ Tôn nhìn bác sĩ Cao đầy nghi ngờ, có lẽ anh ta đã biết trước các bước điều trị.
“Ừ, chỉ cần nửa viên thôi.” Bác sĩ Cao có vẻ lo lắng.
“Điều này không giống như yêu cầu của Viện trưởng.” Bác sĩ Tôn lắc đầu nguầy nguậy: “Mặc dù ông là bác sĩ chính của cậu ta, nhưng Viện trưởng mới là người định đoạt mọi chuyện.”
Anh ta đứng dậy và nhét viên thuốc vào miệng Trần Ca, Trần Ca có thể cảm nhận được viên thuốc đang cọ vào môi mình, nhưng điều khiến anh cảm thấy kỳ lạ là bác sĩ Tôn không cho anh uống viên thuốc mà chỉ dùng tay chặn miệng anh lại, còn viên thuốc vẫn bị kẹt giữa các ngón tay của bác sĩ Tôn.
Bác sĩ Tôn thu tay lại, Trần Ca vô thức làm động tác nuốt nước bọt.
Những viên thuốc có vạch đen mỏng có thể khiến người ta phát điên và mất trí, Trần Ca biết rất rõ điều này, bác sĩ Tôn không muốn cho anh uống thuốc nên đã bí mật lừa gạt bác sĩ Cao và những bệnh nhân khác.
Điểm này khiến Trần Ca có chút để ý, bác sĩ Tôn, người đang ngồi bên cạnh anh, dường như không có ý định làm tổn thương anh.
“Từ khi mình đi vào bệnh viện, đêm nào cũng có người đến gõ cửa, tiếng gõ cửa đó tương ứng với số ngày mình nằm viện, đối phương có vẻ lo lắng mình sẽ bị mất phương hướng nên đêm nào cũng đến nhắc nhở.”
“Hôm qua gõ năm lần, hôm nay, người gõ cửa có lẽ phải gõ sáu lần, điều trùng hợp là khi bác sĩ Tôn đi vào phòng, anh ta cũng gõ cửa sáu lần.”
“Anh ta đang dùng phương pháp này để nói với mình rằng anh ta chính là người gõ cửa?”
Ngoài cửa sổ sấm sét vang dội, nhưng bên trong phòng bệnh lại yên tĩnh đến đáng sợ, bảy người ngồi thành vòng tròn, ngoại trừ Trần Ca và hai bác sĩ, những bệnh nhân khác đều cúi thấp đầu, giống như đang ngủ.
“Thứ bọn họ uống có lẽ là thuốc trắng bình thường, lọ thuốc mà bác sĩ Cao đặt trên bàn bây giờ là thuốc thay thế có những sợi chỉ mỏng màu đen.” Việc điều trị vẫn chưa bắt đầu, Trần Ca đã nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Theo những gì bác sĩ Cao đã nói trước đây, nếu một bệnh nhân phát bệnh, những người khác hợp sức để khống chế người đó và cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền