Chương 1176: Trái tim của ai ở trong lọ
Trong thời gian ngắn xuất hiện tận bảy người chết, mỗi người đều chết theo cách kỳ lạ, không có điểm chung gì với nhau.
“Bác sĩ Tôn bảo mình chú ý đến cái chết của họ, nhưng nếu chỉ nhìn cách chết thì chẳng có vấn đề gì quá lớn cả, chẳng lẽ bác sĩ Tôn muốn nói với mình rằng thế giới này thực sự có ma quỷ thông qua câu chuyện của bảy người này sao?”
Trần Ca có quá ít thông tin, anh không thể nhận được quá nhiều thông tin hữu ích từ câu chuyện của bác sĩ Tôn, vì vậy anh chỉ có thể cố gắng ghi nhớ câu chuyện của bác sĩ Tôn vào trong đầu thôi.
Bên ngoài bệnh viện sấm sét vang dội, mưa to giống như một bệnh nhân phát điên, điên cuồng đập vào cửa kính, hạt mưa to chừng hạt đậu rơi xuống, thanh âm vang lên bên tai không dứt.
Bốn người đi đến lối vào của hành lang ở Khu Nội Trú Số Bốn, bác sĩ Tôn không nói chuyện với Trần Ca nữa, trực tiếp dẫn anh đi lên tầng.
Sau khi bước vào hành lang, nhịp tim của Trần Ca bắt đầu tăng nhanh, anh cảm thấy không thở được, trong đầu bắt đầu nghĩ về câu chuyện mà bác sĩ Tôn kể vừa rồi.
“Cái bác sĩ theo dõi camera giám sát đã từng nhìn thấy một người kỳ lạ mặc đồ đỏ xuất hiện ở hành lang, sau khi người đó lên tầng thì không thấy xuống nữa, đêm nay quá kỳ lạ, liệu chúng ta có gặp phải người đó hay không?”
Theo lý thuyết thì đây là một chuyện rất đáng sợ, nhưng sau khi Trần Ca nghĩ đến những thứ này, nhịp tim của anh chỉ liên tục tăng nhanh, cơ thể còn sinh ra một cảm xúc khó tả.
Nó rất phức tạp, so với hoảng sợ thì có nhiều tò mò và hưng phấn hơn.
“Sự tò mò sẽ giết chết con mèo, mình phải bình tĩnh lại.”
Lên đến tầng hai, Trần Ca tìm thấy một con búp bê không đầu ở góc cầu thang của bệnh viện.
Con búp bê này được may thủ công, phần thân bị xé toạc, để lộ một đồ gì đó màu đen đỏ bên trong.
“Tại sao lại có thứ như vậy trong bệnh viện chứ?” Trần Ca vừa định đi tới đó thì quần áo bệnh nhân trên người bị người ta tóm lấy, anh quay đầu nhìn thì phát hiện là bệnh nhân số 2: “Sao vậy?”
“Cậu bị gãy chân rồi mà vẫn can đảm như vậy sao? Đừng chạy lung tung, đi theo chúng tôi.” Giọng điệu của bệnh nhân số 2 đầy lo lắng, có thể thấy rằng ông ta đang thực sự lo lắng cho Trần Ca.
“Vâng, tôi chỉ định đi đến nhìn một chút thôi.” Trần Ca cũng không biết tại sao thị lực của anh rất tốt, ngay cả ở trong bóng tối, anh cũng có thể nhìn rõ rất nhiều thứ, điều này có thể do một số loại bệnh về mắt gây ra, ít nhất thì hiện tại anh đang suy nghĩ như vậy.
Khi đến góc đường, Trần Ca chậm rãi nhíu mày, bên trong cơ thể con búp bê rách rưới hình như chứa nội tạng động vật, nhìn có chút kinh tởm.
“Đừng đến gần nó quá, trước đây trong bệnh viện có một sản phụ, do sơ suất của bác sĩ sản khoa mà làm cho đứa trẻ bị chết. Sau khi được cấp cứu, trạng thái tinh thần của sản phụ đã xảy ra vấn đề và được đưa lên Khu Nội Trú Số 3, kể từ lúc nhập viện thì cô ta vẫn luôn đi tìm kiếm con trai của mình.” Bác sĩ Tôn mặt không thay đổi nhìn chằm chằm con búp bê trên mặt đất.
“Ý anh là con búp bê vải này được sản phụ đó đặt ở đây?”
“Ngoại trừ cô ta ra thì tôi cũng chẳng nghĩ ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền