ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1181. Khi tôi đã có được mọi thứ đẹp đẽ (1)

Chương 1181: Khi tôi đã có được mọi thứ đẹp đẽ (1)

Sau khi bác sĩ Tôn rời đi một lúc, bác sĩ Cao và Từ Uyển cùng nhau bước vào.

Bọn họ đã có một cuộc trò chuyện vui vẻ với Trần Ca, sau đó Từ Uyển đưa Trần Ca đến phòng chứa đồ của bệnh nhân.

Mở cửa phòng chứa đồ, Trần Ca đứng trước ngăn tủ của mình, cẩn thận tìm kiếm chiếc nhẫn cưới mà bác sĩ Tôn đã đề cập đến nhưng không có kết quả gì.

“Đây là tất cả đồ đạc của anh, anh có thể thay quần áo ở đây, tôi ra ngoài đợi anh.” Từ Uyển miệng thì nói rời đi nhưng người vẫn chưa đi ra ngoài, cô ấy bối rối một hồi lâu, đột nhiên đưa cho Trần Ca một mẩu giấy: “Đây là số điện thoại và tài khoản xã hội của tôi, sau khi ra ngoài, anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào nếu bệnh tình của anh bị tái phát.”

“Cảm ơn.”

Thấy Trần Ca nhận tờ giấy, Từ Uyển mới rời đi.

Đóng cửa phòng chứa đồ, Trần Ca bắt đầu thay quần áo.

Anh tìm thấy một chiếc điện thoại di động màu đen bị nứt màn hình trong túi áo khoác ngoài, nhưng có lẽ là do hết pin cho nên anh cố gắng thế nào cũng không mở máy lên được

Ngoài ra, trong tủ còn có giấy tờ chứng nhận thân phận, giấy chứng nhận phục hồi chức năng và một tập tài liệu dày cộp ghi lại thuốc uống hàng ngày và các phản ứng thể chất của anh, và ngày bắt đầu điều trị cách đây một năm rưỡi.

Anh cũng tìm thấy một tờ hóa đơn ở cuối tập hồ sơ, và một năm rưỡi điều trị đã tiêu hết số tiền tiết kiệm mà cha mẹ anh để lại.

“Tại sao lại không có nhẫn cưới nhỉ?”

Trần Ca cẩn thận nhìn lại một lần nữa, đột nhiên nghĩ đến sáng nay Tiểu Tôn bảo anh hãy nhìn vào tủ số 29.

Di chuyển tầm mắt, Trần Ca tìm thấy ngăn tủ số 29 ở ngay dưới tủ của mình.

Cánh cửa tủ không khóa, bên trong là di vật của một nữ bệnh nhân, còn có cả hồ sơ bệnh án và lọ tro cốt của cô ấy.

“Chắc không phải là giấu trong lọ đựng tro cốt đâu nhỉ? Giấu ở đó thì cũng kín quá rồi.”

Trần Ca mở lọ tro cốt, lục lọi trong đó hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chiếc nhẫn, anh lặng lẽ cất chiếc nhẫn vào túi rồi khôi phục mọi thứ về trạng thái ban đầu.

“Chiếc nhẫn này có thể là một loại tín vật nào đó, hiện tại không tiện lắm, chờ đến khi xuất viện hoàn toàn thì mình sẽ nghiên cứu sau.”

Việc làm thủ tục xuất viện rất rắc rối, Trần Ca cũng phải lãng phí cả một ngày.

Khi chạy qua các ô cửa khác nhau để hoàn thành thủ tục, Trần Ca lại một lần nữa có cảm giác hoảng hốt, mọi thứ đều quá chân thật.

Anh chỉ là một kẻ bé nhỏ không đáng kể trên thế giới này, hơn nữa thế giới này cũng không phải là thế giới của anh.

Mặt trời chiều ngả về Tây, Trần Ca xách túi đi ra khỏi bệnh viện.

Anh quay đầu liếc nhìn khu kiến trúc khổng lồ ở phía sau mình, mơ hồ cảm thấy có ai đó đang đứng sau cửa sổ nhìn anh.

“Có lẽ mình vẫn sẽ phải trở lại bệnh viện này, nhưng sẽ không sử dụng thân phận là một bệnh nhân nữa.”

Băng qua đường, Trần Ca đi đến khu vui chơi diện bệnh viện: “Hôm nay đã muộn quá rồi, ngày mai mình sẽ đến nhà ma ở khu vui chơi này nhìn một chút.”

Nhà ma là chấp niệm của Trần Ca, anh cũng tò mò tại sao trong trí nhớ của mình lại có nhiều thứ liên quan đến nhà ma như vậy.

“Trong túi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip