ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 1183. Khi tôi đã có được mọi thứ đẹp đẽ (3)

Chương 1183: Khi tôi đã có được mọi thứ đẹp đẽ (3)

Trần Ca và Trương Nhã nói chuyện đến khuya mới rời khỏi nhà hàng, hai người đứng dưới ngọn đèn đường mờ ảo, nhìn thành phố trước mặt.

“Chân của anh vẫn chưa lành, để tôi đưa anh về nhà.” Trương Nhã đã tẩy đi lớp hóa trang lệ quỷ, lúc này trông cô có một vẻ đẹp khác hẳn.

“Hay là cứ để tôi đưa cô về đi, muộn quá rồi, cô đi về nhà một mình tôi cũng lo.” Trần Ca bắt một chiếc taxi, bước vào trong xe cùng Trương Nhã.

Cả hai người đều ngồi ở hàng ghế sau, có lẽ là vì sự có mặt của tài xế, cả hai đều không nói gì nữa.

Một người lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, còn người kia cúi đầu nhìn tay mình.

Đến cổng khu chung cư nơi Trương Nhã sinh sống, Trần Ca lại đưa cô ra khỏi xe và nhìn cô đi vào hành lang mới rời đi.

Nhìn chằm chằm bóng lưng của Trương Nhã, trong lòng Trần Ca dâng lên một cảm giác khó tả, không hoàn toàn là thích, dường như có một chút đau đớn xen lẫn trong sự ngọt ngào ấy.

“Hiện thực quá tốt đẹp, đã lâu rồi mình không nằm mơ.”

Đi dọc vỉa hè, Trần Ca không muốn bắt taxi, anh đi bộ lung tung trên đường.

Thành phố trước mặt rất phồn hoa và tươi đẹp nhưng anh luôn cảm thấy mình không hợp với nơi này, giống như một người cô đơn bị mọi người lãng quên vậy.

“Đêm nay không cần làm việc nữa, mình nhất định phải ngủ một giấc ngon lành.”

Sau mười hai giờ đêm, Trần Ca mới quay trở lại nhà ma, anh quen thuộc mở hàng rào bảo vệ của nhà ma, vén tấm màn che và bước vào phòng nghỉ của nhân viên.

Con mèo trắng đang nằm trên bàn cắn hộp đựng thức ăn cho mèo, sau khi nhìn thấy Trần Ca, nó lập tức nhảy sang một bên, như thể nói rằng nó không liên quan gì đến việc thức ăn cho mèo đang vung vãi khắp sàn nhà.

“Mình dường như đã làm hành động này vô số lần, và hình như mình cũng đã từng sống trong căn phòng này rất lâu trước đây.”

Vẻ đẹp khiến người ta say đắm, lúc đầu Trần Ca cảm thấy mình có thể xử lý mọi việc một cách bình tĩnh, nhưng giờ anh nhận ra rằng bản thân không mạnh mẽ như anh vẫn nghĩ.

Anh có thể bình tĩnh đối mặt với đủ loại sát nhân biến thái, những lời nguyền rủa và những câu chuyện kỳ lạ, nhưng khi ở trên xe với Trương Nhã, anh sẽ cảm thấy căng thẳng.

“Đến tận bây giờ, thứ mình đang theo đuổi là gì vậy?”

Nằm trên giường gỗ, Trần Ca cảm giác thân thể như chìm vào trong chăn đệm, toàn thân được bao bọc bởi hơi ấm, sự mệt mỏi dần dần tiêu tan, cơn buồn ngủ cũng từ từ hiện lên.

Sáng sớm hôm sau, Trần Ca bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức, anh đi vào phòng tắm rửa mặt, sau đó nhìn mình trong gương: “Tối hôm qua mình không có nằm mơ.”

Đây là lần đầu tiên Trần Ca quan sát chính mình kể từ khi anh tỉnh dậy, thậm chí đôi khi anh còn không nhớ rõ vẻ bề ngoài của mình.

“Khi mình ở trong bệnh viện, mỗi sáng bác sĩ Cao đều đến để hỏi xem tối hôm qua mình có nằm mơ không? Mình đã mơ cái gì? Những giấc mơ có quan trọng đối với mình không?”

Trần Ca cũng không hiểu cho lắm, theo anh thì giấc mơ chỉ là giấc mơ mà thôi, nó không phải là một phần của ảo tưởng và cũng không có mối liên hệ sâu sắc với thực tế.

Trong lúc rửa mặt, anh có làm bắn vài giọt nước lên gương, khi Trần Ca đưa tay lên lau mặt gương, anh đột nhiên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip