Chương 1187: Độc Nhãn, người phụ nữ nguyền rủa và Phi Hồng
Giọng nói của đứa trẻ phát ra ở phía xa xa, khuôn mặt của Trần Ca sợ hãi đến mức trắng bệch sau khi nghe thấy, lúc này "những tên sát nhân biến thái" đang "phân xác" ở cuối hành lang, đứa trẻ này lại hét lên như thế, sợ rằng cả ba tầng đều biết anh đang ở đây.
“Anh trai, anh chảy nhiều mồ hôi thế, có phải rất nóng không?” Thằng nhóc này chắc chắn là một đồ xấu xa, trong mắt có sự gian xảo nham hiểm, nhưng vẻ mặt lại cứ như là mình vô tội lắm.
Mồ hôi đọng trên trán anh cũng không buồn lau, ngay khi nghe thấy anh đã lập tức chuẩn bị chạy đi, anh đã phản ứng rất nhanh, và đây thường là giải pháp tốt nhất vào lúc này.
Quay người chuẩn bị chạy về phòng, Trần Ca còn chưa đi được vài bước thì đã thấy cánh cửa bị cháy trên tầng ba bị đẩy ra, những người khách trọ với khuôn mặt tái nhợt như người chết thò đầu ra.
“Anh trai, anh định đi đâu vậy?” Đứa nhỏ cứ bám theo Trần Ca không buông, thằng nhóc cười đến mức vô cùng vui vẻ.
Từng bóng người mốt bước ra khỏi phòng, trong đó còn có cả học sinh mặc đồng phục học sinh và những người dị tật về thân thể, bọn họ chặn đường lui của Trần Ca.
“Mình nên làm gì đây?”
Mồ hôi lạnh trượt dài trên sống mũi, đại não Trần Ca xoay chuyển với mức cao nhất, nhưng cũng không nghĩ ra được biện pháp tốt.
“Không phải tôi nói cậu cứ ngồi im trong phòng sao?” Lưỡi cưa cọ vào tường, người đàn ông trung niên tên là lão Chu đi tới.
Ánh mắt không chút sinh khí của anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Ca: “Bây giờ có muốn đi cũng không được nữa rồi.”
Trần Ca không ngờ rằng trong căn nhà trọ trống trải này lại có nhiều người đến như vậy, và hầu hết những người này đều sống trên tầng ba bị cháy.
“Tôi nghĩ mọi người có lẽ đã hiểu lầm rồi.” Ngay cả trong tình huống cực đoan này, Trần Ca vẫn thấy mình rất bình tĩnh, anh đưa mắt nhìn chiếc cưa trên tay người đàn ông trung niên, trên lưỡi cưa chỉ còn lại mùn cưa, nhưng không hề có máu.
Điều này cho thấy đối phương không phải vừa dùng cưa để cưa người, mà là đang cưa gỗ và những vật liệu khác.
“Hiểu lầm?” Nụ cười trên mặt của người đàn ông họ Chu dần trở nên tàn nhẫn, dường như anh ta có thể nắm bắt chính xác tâm lý của Trần Ca nên hơi gây áp lực: “Chúng tôi hiểu lầm cái gì?”
“Thực ra tôi và mấy anh là cùng một loại người.” Trần Ca nhận định như vậy là có căn cứ, anh, Tả Hàn và Trương Văn Vũ là bạn bè, bạn của bạn thì cũng có thể là bạn được mà.
Hơn nữa nhóm khách trọ này còn đóng đinh bác sĩ của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa vào tường, hai bên nhất định là kẻ thù không đội trời chung, có chung kẻ thù không đội trời chung thì cũng có thể là bạn.
Trần Ca nói rất chân thành, nhưng những người xung quanh có phản ứng quá lớn sau khi nghe những gì anh nói.
“Những gì tôi nói là sự thật.” Trần Ca muốn giải thích thêm, nhưng bị người đàn ông trung niên cắt ngang.
“Cậu và chúng tôi là cùng một loại người? Nhưng ai đã nói với cậu rằng chúng tôi là con người?" Đứa trẻ phía sau Trần Ca cười đến mức vô cùng vui vẻ, dường như nó vô cùng thích hù dọa người khác, cho nên luôn đi sau Trần Ca.
Những người thuê nhà vây Trần Ca ngày càng chặt hơn, lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ hành lang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền