Chương 58: Giày nhảy màu đỏ
Khoảng cách lúc này của Trần Ca và chiếc gương chỉ còn nửa ngón tay, anh có thể nhìn thấy rất rõ bộ đồng phục học sinh tinh xảo đang nhỏ máu tươi tí tách, bám dính trên người cô ta, mái tóc che mất khuôn mặt, làn da nhợt nhạt lộ ra ngoài khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.
“Trương Nhã?” Ánh sáng lạnh méo mó phát ra từ màn hình điện thoại di động khiến Trần Ca cảm thấy tay chân lạnh toát, anh phải dùng hết sức lực mới có thể gọi hoàn chỉnh cái tên của đối phương.
Dường như cô gái nghe thấy giọng nói của Trần Ca, đầu đang cúi xuống từ từ ngước lên, mái tóc đen của cô trượt xuống hai bên, những đặc điểm trên khuôn mặt không tì vết từ từ lộ ra.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên được một nửa, dường như xuất hiện sương mù trên mặt gương, cô ta tiến lên một bước rồi biến mất trong gương.
“Người đâu rồi?”
Trần Ca nhìn chằm chằm vào gương và rồi một chuyện kỳ lạ hơn đã xảy ra.
Dưới ánh sáng của điện thoại di động, cái bóng của anh từ từ đứng thẳng dậy rồi dừng lại phía sau anh.
Trần Ca có thể nhìn thấy từ trong gương bóng đen cao khoảng một mét bảy với tiếng máu nhỏ xuống tí ta tí tách, bóng dáng đó dần dần có màu sắc.
Bộ đồng phục học sinh dính máu dán trên cơ thể khiến người ta chỉ nhìn thấy một màu đỏ tươi.
Trần Ca đứng yên tại chỗ không dám di chuyển, cơn ớn lạnh sau lưng chạy dọc theo sống lưng truyền lên não, vào lúc này bóng dáng đỏ như máu lùi lại nửa bước dựa thẳng vào lưng anh!
Lưng dựa lưng, cơ thể của Trần Ca dường như bị đóng băng, dù đã cố gắng hít thở cũng không giúp anh giảm được cảm giác ngộp trong cổ họng.
“Lệ quỷ này thực sự đang dựa vào lưng mình sao?” Trong một số hoàn cảnh đặc biệt, việc lưng dựa lưng là một điều rất kinh khủng, vì đôi khi không thể xác định được ai đang ở đằng sau.
“Bịch!”
Dường như có thứ gì đó lạnh lẽo đan giữa các ngón tay, anh không dám nhìn, bàn tay cứng ngắc chậm rãi buông lỏng khiến chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Ánh sáng từ màn hình nhấp nháy mấy lần rồi đột nhiên tắt hẳn.
Bị bao trùm trong bóng tối, sự lạnh lẽo sau lưng vẫn đang lan rộng, Trần Ca không dám tưởng tượng những gì diễn ra với mình.
Hai giờ sáng, một mình chạy vào phòng tập nhảy của ngôi trường bị bỏ hoang tối tăm trống rỗng, đối mặt với một chiếc gương dài sáu mét và đứng dựa lưng với một lệ quỷ đẫm máu, có lẽ cái này cũng có thể được coi là một kiểu lãng mạn đi.
Vô số suy nghĩ thi nhau xuất hiện trong đầu, lòng bàn tay anh dường như bị thứ gì đó nắm chặt, càng ngày càng lạnh, mái tóc đen của cô gái sau lưng đang lay động, tóc của lệ quỷ và Trần Ca đan xen vào nhau.
“Cô ta muốn làm gì? Nhiệm vụ của mình là đến đây tìm đôi giày đỏ, tìm không thấy giày nhảy thì nhiệm vụ thiện cảm sẽ không thành công.”
Cơ thể của Trần Ca cứng ngắc, anh chỉ có thể thụ động nhìn vào tấm gương ở trước mặt. Lúc đầu anh không để ý nhưng sau vài giây, anh đột nhiên nhận thấy có những hình bóng mờ nhạt trong gương.
Anh mở to mắt, con ngươi tối sầm lại, hình bóng trong gương dần trở nên rõ ràng.
“Không phải đây là mấy cô nữ sinh bị kẹt trên ghế sao?”
Trong gương, năm cô gái mặc đồng phục sạch sẽ chỉnh tề bước vào phòng tập nhảy. Trang phục của họ đang mặc khác hoàn toàn với khi nãy, cảnh tượng được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền